Chồng Trước Lại Muốn Phục Hôn

Chương 40: Cầm ái hành hung




Kỷ Nhiên thật sự sống rất khổ sở rồi, cha mẹ không yêu thương gì, chỉ chăm chăm moi tiền, từ nhỏ đến lớn không nhận được một chút tình thương. Cậu cảm thấy bản thân chỉ là một sự tồn tại dư thừa.
Thời điểm gặp Dạ Lăng Hàn năm 18 tuổi, cậu cho rằng đã gặp được ánh sáng cuộc đời.
Hai năm đầu khi đồng ý ở bên Dạ Lăng Hàn, hắn ta thực sự yêu thương cậu, đem cậu đặt trong lòng bàn tay cẩn thận che chở.
Khi đó cậu cho rằng mối tình này có thể kéo dài đến khi sông cạn đá mòn, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là do cậu đơn phương tình nguyện.
Về sau, Dạ Lăng Hàn đối xử với cậu càng ngày càng vô tâm, số lần hai người cãi nhau cũng ngày một tăng lên.
Tại sao lại biến thành như hiện tại, Kỷ Nhiên cũng không nhớ rõ.
Cậu chỉ biết rằng, mỗi lần hai người cãi nhau, tình cảm của bọn họ đã dần sụp đổ.
Nếu đã không yêu nữa, vậy tốt nhất không cần tổn thương lẫn nhau làm gì.
Nhưng vì cái gì mà Dạ Lăng Hàn vẫn một mực không buông tha cho cậu, một lần hai lần lấy lý do yêu cậu rồi hành hạ cậu?
Kỷ Nhiên đảo đôi mắt trống rỗng, nhìn về phía nam nhân bên cạnh, đôi môi khô khốc tái nhợt khẽ máy: "Dạ Lăng Hàn, chia tay đi!"
Dạ Lăng Hàn hoàn toàn không nghĩ tới, chờ đợi hắn là một câu như thế này.
Những lời này, vào đêm đó Kỷ Nhiên đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.
Mỗi lần đều đại biểu cho quyết tâm muốn rời đi của Kỷ Nhiên!
"Em có muốn cũng đừng mơ!"
Dạ Lăng Hàn nghiến răng ken két, như muốn cắn nát hàm răng. Mỗi câu chữ đều từ kẽ răng mà chui ra, lộ ra tàn nhẫn.
Hắn nắm chặt cánh tay Kỷ Nhiên, kéo nhấc cậu đến trước mặt.
"Tôi nói cho em biết, dù em có chết tôi cũng sẽ không buông tha cho em."
Kỷ Nhiên cong cong khóe môi, lạnh nhạt mà thê lương nở nụ cười.
Chết đi! Chết là xong hết mọi chuyện.
Kỷ Nhiên càng ngày càng suy yếu, bác sĩ bó tay không biện pháp.
Dạ Lăng Hàn đút cơm cho cậu, một miếng cũng không đút vào được.
Mỗi ngày đều chỉ dựa vào dịch dinh dưỡng duy trì, Kỷ Nhiên đã gầy đi rất nhiều, giống như một đoá hoa đang dần khô héo.
Dạ Lăng Hàn đã cực kì tức giận, biệt thự chìm trong lo sợ.
"Em ấy không ăn thì phải nghĩ cách làm em ấy ăn, ông không phải bác sĩ sao? Việc nhỏ như vậy còn làm không xong, như thế còn làm bác sĩ làm gì?"
Bác sĩ run run rẩy rẩy nói: "Dạ thiếu, Kỷ thiếu căn bản không có muốn tiếp tục sống."
"Không phải bác sĩ đều cướp người từ tay thần chết hay sao? Các ông mau cứu lấy em ấy, để em ấy khoẻ mạnh cho tôi."
Hiện tại Dạ Lăng Hàn đã mất đi lý trí, trong đầu chỉ còn suy nghĩ muốn làm cho Kỷ Nhiên sống.
Bác sĩ lấy hết can đảm nói: "Kỷ thiếu như vậy là do tâm bệnh! Cậu ấy ở đây không được thoải mái, cho nên mới như vậy...."
Dạ Lăng Hàn liếc mắt, làm bác sĩ không dám nói thêm nửa chữ.
Trên giường trong phòng ngủ, Kỷ Nhiên nhắm mắt, an an tĩnh tĩnh nằm đó, giống như búp bê vải không có linh hồn.
Bởi vì không ăn cơm, gương mặt Kỷ Nhiên hốc hác kinh khủng, sắc mặt so với trước kia cực kì kém.
Cậu mặc áo ngủ, có thể thấy rõ áo rất rộng, cơ thể cậu thật sự rất gầy.
Dạ Lăng Hàn rất rõ, nếu cứ để mặc cậu như vậy, cậu thật sự sẽ chết mất.
Chính xác như những gì bác sĩ nói, Kỷ Nhiên không còn bất cứ hi vọng muốn sống nào, dù là y thuật cao siêu cũng chẳng cứu được một người muốn chết.
"Kỷ Nhiên, em thật sự muốn chia tay với anh?"
Kỷ Nhiên ý thức mơ hồ, nhưng nghe thấy những lời này của Dạ Lăng Hàn, đôi môi tái nhợt nói: "...Đúng vậy!"
Hai chữ "đúng vậy" nhẹ nhàng buông ra, nhưng lại như một viên đạn đại bác xuyên thủng trái tim của hắn.
Đau đớn mãnh liệt làm hắn xuất hiện điểm tàn nhẫn: "Chúng ta đã bên nhau bốn năm, một chút lưu luyến em cũng không có hay sao?"
Dạ Lăng Hàn nghiến răng, giống như một con sư tử đang gầm gào tức giận.
"...... Không có!"
Thanh âm mỏng manh của Kỷ Nhiên nháy mắt đánh bay tức giận của Dạ Lăng Hàn.
Không có!
Một chút lưu luyến đối với hắn Kỷ Nhiên cũng không có, hắn còn ở đây cưỡng cầu cái gì?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.