Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 1061:




Lăng Tiêu bỗng phanh xe, Thịnh Hoàn Hoàn lập tức ngã ập về phía sau, dây an toàn siết vào ngực làm cô kêu rên một tiếng.
“Hoàn Hoàn làm sao vậy?” Đường Nguyên Minh lo lắng hỏi.
“Không có gì ạ, vừa rồi có con chó đột nhiên lao ra.”
Thịnh Hoàn Hoàn trừng Lăng Tiêu một cái, tháo dây an toàn muốn xuống xe, cô sẽ không để tên điên này uy hiếp nữa, cùng lắm thì đi trở về.
Lúc này bả vai cô đột nhiên nặng trĩu, đôi môi hơi lạnh đè ép xuống…
Thịnh Hoàn Hoàn không ngờ Lăng Tiêu lại đột nhiên hôn mình, đợi cô kịp phản ứng thì đã bị đè chặt lên ghế, dưới ót có một bàn tay lót lên.
Nụ hôn này tới quá đột ngột mà mãnh liệt, Lăng Tiêu không cho cô cơ hội phản kháng mà đột nhiên nhào tới công thành chiếm đất.
“Tránh ra…” Thịnh Hoàn Hoàn dùng sức đẩy Lăng Tiêu ra, muốn đẩy người đàn ông này ra, nhưng sức lực quá khác biệt nên dù cô đẩy hay đánh hắn thế nào thì hắn vẫn không nhúc nhích.
“Hoàn Hoàn?”
Giọng nói của Đường Nguyên Minh lại truyền đến từ điện thoại, mang theo sự nghi hoặc mãnh liệt.
Không biết có phải là âm thanh này kích thích Lăng Tiêu hay không mà nụ hôn của hắn càng sâu, càng bá đạo ngang ngược, suýt đã làm Thịnh Hoàn Hoàn ngạt thở.
“Đã bao lần rồi mà sao còn không học được hít thở vậy hả?”
Không biết qua bao lâu, khi Thịnh Hoàn Hoàn cảm thấy sắp tắt thở thì một tiếng cười trầm thấp lại vang lên bên tai, giọng điệu trêu chọc mang theo sự lười biếng thỏa mãn, cực kỳ mập mờ.
“Đồ chết tiệt.” Thịnh Hoàn Hoàn vừa tức vừa giận, đưa tay tát thẳng lên khuôn mặt tuấn tú của hắn.
Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì họ đã ly hôn mà hắn còn làm nhục cô như vậy?
Lăng Tiêu biết trước hành động này nên dễ dàng nắm chặt lấy tay cô, ánh mắt cũng trở nên rất sắc bén: “Trước khi tôi làm ra chuyện thân mật hơn, tôi khuyên cô nên tắt điện thoại đi.”
Hắn nói rất khẽ, chỉ có hai người họ nghe thấy.
Khi nói chuyện, bàn tay đặt bên hông cô cũng mập mờ dời lên.
Thịnh Hoàn Hoàn vội vàng bắt lấy tay hắn rồi cúp máy: “Hài lòng chưa?”
Lăng Tiêu không trả lời, đôi mắt đen thâm thúy nhìn thẳng vào đôi môi sưng đỏ của cô, nơi đó còn ánh bóng loáng trông thật tươi non ngon miệng, nhấm nháp mê người.
Hắn nhớ lại mùi hương của cô, kìm lòng không được lại cúi đầu xuống, tiếp đó mày kiếm nhăn lại rồi buông cô ra.
Ngón tay thon dài chùi qua đôi môi mỏng, trên ngón tay đã dính tơ máu đỏ rực.
Người phụ nữ nhẫn tâm này dám cắn hắn!!!
Không ngờ kế tiếp còn ác hơn, cũng may hắn phản ứng nhanh đã đè cái chân thụi lên trên của cô lại, nếu không không người đàn ông nào chịu nổi cái nâng gối đó.
“Cô ác như vậy?”
“Anh còn dám đụng vào tôi thì tôi cho anh mất dòng mất giống luôn.”
Thịnh Hoàn Hoàn nghiến răng nghiến lợi, gương mặt xinh đẹp lúc trắng lúc xanh, phần bụng càng nhói đau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.