Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 1261:




Ai, khả năng phân tích của ông anh này không được rồi!
Lăng Kha kiên nhẫn giải thích với Đường Dật: “Tôi nói là tìm cô gái anh thích để làm thật. Anh tìm tôi làm gì, tôi và anh còn chưa gặp mặt bao nhiêu lần đúng không?”
Lăng Kha tạm ngừng rồi nói tiếp: “Hơn nữa trò này đã diễn nát rồi, rất dễ bị vạch trần, đến lúc đó không chỉ anh và tôi xấu hổ mà hai nhà chúng ta đều mất mặt.”
“Hơn nữa anh mới hai mươi mấy thôi, tuổi này không phải lớn đối với đàn ông các anh. Hơn nữa anh cũng đẹp trai ngời ngời, phong lưu phóng khoáng, còn ở biệt thự xa hoa, muốn vợ đẹp sao mà không có?”
Đường Dật: “Đẹp trai ngời ngời?”
Lăng Kha lui về sau một bước: “Ừm, đẹp trai ngời ngời.”
Đường Dật: “Phong lưu phóng khoáng?”
Lăng Kha lại lui về sau một bước: Ấy, anh nói chuyện thì nói đi, cứ áp sát như thế làm gì?
“Phong lưu phóng khoáng?” Đường Dật không nhận được đáp án nên tiếp tục tới gần cô.
Anh phát hiện dáng vẻ lúc này của cô đặc biệt ngon miệng, nhất là dưới ánh đèn, da thịt trắng nõn giống như một khối bánh gatô sữa tươi, làm người ta rất muốn gặm một cái.
“Vâng, phong… Phong lưu phóng khoáng.” Lăng Kha tiếp tục lui về sau, anh anh anh áp sát như thế làm gì?
Đường Dật dựa vào thực sự quá gần, làm Lăng Kha nghĩ là anh muốn hôn cô nên nhịn không được đẩy anh một cái, kết quả lại không đứng vững mà ngã về phía sau: “A…”
“Lăng Kha.” Đường Dật phản ứng rất nhanh, lập tức đưa tay kéo cô lại, kết quả trực tiếp bị cô kéo vào trong nước.
Bịch, trong sông có thêm hai người ướt như chuột lột.
Cũng may nước không sâu, chỉ tới bụng của hai người.
Lăng Kha kinh hãi không nhẹ, ngẩng đầu thì nhìn thấy tóc của Đường Dật xẹp xuống, cô chỉ vào anh mà cười ha ha: “Ha ha… Anh… Dáng vẻ của anh giống như chàng ngốc vậy, ha ha…”
Đường Dật: “…”
Cái này trách ai?
Đường Dật dùng tay vén phần tóc xẹp xuống trên trán mình lên, ngũ quan lập thể lập tức xuất hiện trước mắt: “Cô từng gặp chàng ngốc này đẹp trai như vậy chưa?”
Thật sự… rất bảnh!
Một cơn gió thổi tới, Lăng Kha cảm thấy hơi lạnh: “Cái kia… Chúng ta đi lên trước đi!”
Thật sự khá lạnh, Đường Dật lập tức leo lên rồi kéo Lăng Kha khỏi con sông, tìm ra áo khoác của mình từ trong xe rồi choàng lên người cô: “Mặc vào trước đi, nhà cô ở đâu, tôi đưa cô trở về.”
Lăng Kha báo ra địa chỉ nhà mình, sau khi lên xe Đường Dật còn quan tâm thắt giây an toàn giúp cô.
Lăng Kha thầm mến Lệ Hàn Ti nhiều năm nhưng chưa từng được hưởng thụ đãi ngộ này, không khỏi cảm thán: Đường Dật là người đàn ông chu đáo, không biết tương lai cô gái nhà nào được hưởng phúc đây.
Trên đường đi, Đường Dật và Lăng Kha nói ngày đó anh và Diệp Sâm bị Đường nãi nãi và Đường phu nhân bắt gặp.
Lăng Kha nhịn không được, rất không đạo đức mà cười ha ha: “Má ơi, Diệp Sâm còn mới đánh một trận với Lệ Hàn Ti, bà và mẹ anh trông thấy vết thương trên người anh ấy nhất định muốn điên lên! Ha ha…”
Đường Dật nghiêng mặt qua nhìn người phụ nữ ôm bụng cười to bên cạnh mà hỏi: “Cho nên hiện tại mỗi ngày tôi đều bị ép hôn, cô cảm thấy mình có trách nhiệm không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.