Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 1270:




Xe trở lại Thịnh gia, nhưng Thịnh Hoàn Hoàn lại chậm chạp không dám xuống xe, cô sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng và tràn ngập đau khổ của Thịnh Xán.
Lúc này Thịnh Xán và vợ chồng Thịnh Tư Nguyên đều đứng trước mộ của Thịnh Giai Âm, Thịnh Xán quỳ ở nơi đó, một người đàn ông hơn sáu mươi tuổi lại khóc đến tan nát cõi lòng.
Ông ấy và Thịnh Giai Âm ở bên nhau nhiều năm, phu xướng phụ tùy tình cảm sâu đậm, không ngờ lại không được gặp mặt bà lần cuối.
Chúc Văn Bội bảo người hầu ôm Thịnh Sam Sam tới.
Trải qua mấy ngày Tiểu Sam Sam đã quen mùi của vú em, hiện tại dễ chăm hơn rất nhiều, lúc này con bé đang chơi ngón tay của mình, khuôn mặt nhỏ mũm mĩm cực kỳ đáng yêu.
Thịnh Xán quỳ gối trước mộ Thịnh Giai Âm thật lâu mà cảm xúc vẫn không thể khôi phục, mãi đến khi Chúc Văn Bội giao Thịnh Sam Sam cho ông ấy.
Thịnh Xán nhìn khuôn mặt nhỏ đáng yêu trước mắt mà cẩn thận nhận lấy đứa nhỏ, đáy mắt tràn đầy đắng chát, con gái ông còn nhỏ thế này mà đã mất mẹ rồi.
Thịnh Tư Nguyên nói: “Mấy tháng nay con hôn mê, vì chống đỡ cái nhà này mà Hoàn Hoàn chịu rất nhiều đau khổ, con không được oán trách gì nó.”
Vợ chồng Thịnh Tư Nguyên kể lại chuyện xảy ra trong ba tháng rưỡi này lại cho Thịnh Xán, Thịnh Xán nghe xong thì đáy mắt đều là đắng chát và đau lòng.
“Con không trách con bé, muốn trách thì trách con lúc trước không nên giấu Bạch Tuyết đi, càng không nên ép Mộ Tư cưới Hoàn Hoàn.”
Thịnh Xán đặc biệt tự trách: “Giai Âm chết cũng phải trách con, nếu không phải năm đó con trêu chọc Lăng Hoa Thanh thì sẽ không có những chuyện sau đó.”
Thịnh Hoàn Hoàn đi tới thì nghe thấy những lời này của Thịnh Xán, trong lòng đau đớn như đao cắt.
Thịnh Xán càng ôm trách nhiệm lên người mình thì trong lòng cô càng khó chịu.
Nếu hỏi là ai sai thì chỉ có thể trách năm đó cô không nghe lời ba mẹ nói, không quan tâm mọi người phản đối mà khăng khăng chọn Mộ Tư nên mới có một loạt bi kịch sau đó.
“Hoàn Hoàn, cháu trở về rồi.” Thịnh Tư Nguyên phát hiện Thịnh Hoàn Hoàn.
Thịnh Xán khựng lại, run rẩy quay đầu nhìn về phía cô, đôi mắt đỏ ngầu vẩn đục đầy tràn nước mắt: “Hoàn Hoàn…”
Thịnh Hoàn Hoàn nhìn người ba già cả xanh xao hơn trước kia không chỉ mười tuổi thì hốc mắt đỏ lên, vội chạy lên trước nhào vào lòng Thịnh Xán: “Ba…”
Chúc Văn Bội lau đi nước mắt rồi ôm Thịnh Sam Sam khỏi lòng Thịnh Xán, để lại ba con họ trước mộ Thịnh Giai Âm.
Có gì cần nói thì để họ nói rõ ràng trước mặt Thịnh Giai Âm.
Mãi đến khi đêm khuya, Thịnh Xán mới cùng Thịnh Hoàn Hoàn đi vào biệt thự.
Thịnh Xán vừa tỉnh lại nên các chức năng cơ thể còn chưa khôi phục, ông ấy gắng gượng không nổi nên sau khi trở về đã nằm xuống.
Chúc Văn Bội gọi Thịnh Hoàn Hoàn vào phòng: “Hoàn Hoàn, có chuyện này bà muốn nói với cháu, hôm qua cháu có hỏi ông bà có cách nào trị cho chân của Mộ Tư đúng không?”
Thịnh Hoàn Hoàn nghiêm mặt: “Có liên quan đến chuyện ba tỉnh lại đúng không bà?”
Đúng rồi, cô còn chưa kịp hỏi làm sao ba tỉnh lại, cô cảm thấy có khả năng liên quan đến chuyện ông bà ngoại không muốn nói ra.
Chúc Văn Bội gật đầu rồi nói lại chuyện Lăng Tiêu đi đến rừng Sương Mù cho Thịnh Hoàn Hoàn biết: “Lần này nhờ có cậu ta mời y si Tô Quy về, bằng không ba cháu sẽ không tỉnh lại nhanh như thế.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.