Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 219:




Thịnh Hoàn Hoàn dời mắt đi, nhìn Lăng Kha mà khẽ cười: “Không có gì, cậu uống say rồi, tớ đưa cậu trở về.”
Thịnh Hoàn Hoàn thực may mắn cảnh vừa rồi không bị Lăng Kha nhìn thấy, nếu không lấy tính cách thẳng thắn của cô ấy thì đêm nay tất cả mọi người sẽ biết cô và Lăng Tiêu bất hòa.
Trên đường trở về, cảnh Lam Nhan khoát lên tay Lăng Tiêu không cách nào phai đi trong đầu của Thịnh Hoàn Hoàn.
Xem ra truyền thông đưa tin tám phần là thật, rất có khả năng Lăng Tiêu chính là ông lớn sau lưng Lam Nhan.
Cuối cùng Lăng Tiêu có hất tay Lam Nhan ra không hay tùy ý để cô ta kéo?
Rốt cuộc hai người họ có quan hệ gì, vì sao Lăng Tiêu lại nâng đỡ cô ta?
Trên đường đi, đầu Thịnh Hoàn Hoàn vẫn luôn lung tung rối loạn, sau khi đưa Lăng Kha về nhà, Thịnh Hoàn Hoàn trực tiếp trở về.
Lăng Tiêu không trở về làm Lăng Thiên Vũ hơi cáu kỉnh, đáng thương mà nhìn cô, dáng vẻ như con cún con muốn được cô dỗ dành.
Lòng Thịnh Hoàn Hoàn mềm nhũn cả ra, bế cậu nhóc dáng người nho nhỏ lên, nhịn không được hôn lên khuôn mặt trắng nõn kia, cậu nhóc lập tức hết cáu.
Cả đêm hôm đó Lăng Tiêu không về nhà, khi Thịnh Hoàn Hoàn thức dậy thì ổ chăn bên cạnh vẫn lạnh lẽo.
Đây là lần đầu tiên Lăng Tiêu không về nhà từ khi kết hôn tới nay, còn nguyên nhân? Thịnh Hoàn Hoàn không cho mình nghĩ nhiều.
Lúc ăn cơm sáng, Lý Hưng Hoài gọi điện thoại đến, nói sáng sớm Vu Quang đã gọi điện thoại tới xin lỗi ông, còn nói sẽ bồi thường tổn thất của đoàn xe trong vòng 3 ngày.
Thịnh Hoàn Hoàn biết là Lăng Tiêu ra tay.
Giữa trưa, Thịnh Hoàn Hoàn gọi điện thoại cho Lăng Tiêu, nói cho hắn lát nữa cô sẽ đưa cơm đến công ty, Lăng Tiêu cũng không từ chối.
Khi cô đến tập đoàn Lăng thị, Lăng Tiêu còn đang xử lý công việc trước máy tính, tây trang đen sang quý tròng lên người hắn làm tăng thêm vài phần cấm dục lạnh lẽo và vững vàng.
Hình như hắn rất bận.
Thịnh Hoàn Hoàn thấy trên ngón áp út của hắn còn đeo nhẫn cưới của họ thì trong lòng đột nhiên nhẹ nhõm hẳn đi.
Tối hôm qua hắn ngủ lại bên ngoài hẳn không có liên quan gì đến Lam Nhan.
Nhưng nghĩ đến hình ảnh tối qua hắn làm như không thấy cô mà dẫn Lam Nhan rời đi, trong cổ họng như nghẹn một quả trứng, không đau không ngứa, lại rất khó chịu.
Rốt cuộc cô là cái gì với hắn?
Thịnh Hoàn Hoàn buông hộp cơm, đi qua bàn làm việc của Lăng Tiêu, bên tay phải hắn có đặt một phần tư liệu, cô bị bốn chữ “tập đoàn Hàn Tín” trên đó hấp dẫn.
Lúc này Lăng Tiêu ngẩng đầu lên, đôi mắt đen thâm thúy trên ngũ quan như dao gọt cực kỳ sắc bén: “Cô đang nhìn cái gì?”
Thịnh Hoàn Hoàn chỉ chỉ tư liệu mà hỏi hắn: “Anh muốn hợp tác với tập đoàn Hàn Tín?”
Lăng Tiêu hơi nhướng mày kiếm lên: “Thế nào, quen biết?”
Thịnh Hoàn Hoàn gật gật đầu, mắt hạnh tươi đẹp nhìn hắn: “Tôi đã từng gặp vợ chồng Hàn Tín, nhưng không phải thân.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.