Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 307:




Cô không nán lại ban công lâu, chỉ cất điện thoại vào rồi trở về phòng, ngồi xuống bên người Lăng Tiêu, ánh mắt dừng lại trên bàn tay thon dài sạch sẽ của hắn: “Cảm ơn anh vì chuyện hồi sáng.”
Tuy rằng là Vinson giúp cô, nhưng Vinson nghe theo lệnh hắn, cho nên tính ra thì Lăng Tiêu mới là người cô thật sự nên cảm ơn.
Lăng Tiêu nhìn cô một cái, không nói gì.
Thịnh Hoàn Hoàn tiếp tục nói: “Bác sĩ bị người ta vạch mặt, hiện tại thành chuột chạy qua đường mọi người đòi đánh, là anh ra tay sao?”
Dưới ánh mắt chờ mong của Thịnh Hoàn Hoàn, Lăng Tiêu khẽ mở môi mỏng: “Không phải tôi.”
Tia sáng trong mắt Thịnh Hoàn Hoàn hơi ảm đạm đi.
Thì ra không phải là hắn!
Vậy là ai? Mộ Tư hay là Đường Nguyên Minh?
Lăng Tiêu rất vừa lòng với vẻ thất vọng trên mặt cô, sau đó lại nói: “Thì còn là ai?”
Hả?
Ánh mắt Thịnh Hoàn Hoàn lập lòe, nối hai câu nói của Lăng Tiêu lại liền thành “Không phải tôi thì còn là ai?”
Thì ra thật sự là hắn.
Khóe miệng Thịnh Hoàn Hoàn hơi nhếch lên: “Cảm ơn.”
Lăng Tiêu cao ngạo hừ lạnh một tiếng: “Lần này bỏ qua, có lần sau nữa thì coi chừng tôi làm chết cô.”
Chữ nào đó thật quá nhấn mạnh, làm Thịnh Hoàn Hoàn mặt đỏ tới mang tai: “Chuyện này không phải tôi sai, là hắn chủ động trêu chọc tôi, tôi đẹp là sự thật, liếc một cái là nhìn ra được rồi, mà tôi cũng không rêu rao khắp nơi, làm sao tôi tránh được chuyện này chứ, muốn trách thì trách đàn ông các anh không có định lực, Thiên Vũ con nói có phải hay không?”
Nếu cô ăn mặc gợi cảm, trêu chọc đám ruồi bọ bâu đến thì cô cũng có một phần trách nhiệm, nhưng lúc ấy cô mặc đồ bệnh nhân, chưa rửa cả mặt, vậy cũng trách cô sao?
Muốn trách thì trách cô quá đẹp.
Đây là nguyên nhân chính, trời sinh cô đã đẹp rồi, không ai thay đổi được cả!
Cậu nhóc mở to đôi sáng ngời, gật đầu gật đầu.
Lăng Tiêu: “Cô thật tự tin.”
Thịnh Hoàn Hoàn cười cười: “Đây là sự thật, tôi đẹp bẩm sinh không đổi được.”
Buổi tối, Thịnh Hoàn Hoàn tắm rửa cho Lăng Thiên Vũ, khi đi ra cậu đã đưa bàn vẽ tới trước mặt cô, trên đó viết một hàng chữ: Đừng nói với ba là dì nhìn thấy bức họa kia.
Thịnh Hoàn Hoàn đang đợi Lăng Thiên Vũ nói thẳng với cô, vì thế ngồi xổm xuống trước mặt cậu, nhẹ giọng hỏi: “Vì sao, có thể nói cho dì biết không?”
Lăng Thiên Vũ ngẫm nghĩ, sau đó lại lắc lắc đầu.
Thịnh Hoàn Hoàn lộ ra vẻ mặt thật thất vọng khó chịu: “Thiên Vũ không tin dì, dì thực thương tâm.”
Nói xong cô còn cố ý sờ sờ cánh tay bị thương.
Cậu nhóc thực rối rắm, dùng hốc mắt đỏ bừng nhìn cô.
Thịnh Hoàn Hoàn lại không đành lòng: “Vậy dì hỏi con hai vấn đề, con không cần trả lời dì, chỉ cần gật đầu hoặc là lắc đầu.”
Cậu nhóc ngẫm nghĩ rồi lại gật gật đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.