Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 322:




Trần Phỉ Phỉ cười lạnh: “Cô nói rất đúng, chúng ta còn rất nhiều cơ hội.”
Bỗng nhiên, một ánh mắt lạnh lẽo sắc bén nhìn lướt qua các cô, đầu Lam Tiếu và Trần Phỉ Phỉ hơi tê dại, thân thể không khỏi trở nên cứng đờ. Cũng may chủ nhân tầm mắt kia không dừng lại bao lâu, lập tức xoay người cũng đi ra bên ngoài.
Trái tim Lam Tiếu siết lại, hãi hùng khiếp vía: “Có phải Đường Nguyên Minh phát hiện chúng tôi chụp ảnh không, tôi không muốn đắc tội Đường Nguyên Minh.”
Trần Phỉ Phỉ lập tức trấn an: “Chắc không đâu, nếu không sẽ không đi ra ngoài như thế, đừng tự dọa chính mình.”
Bên ngoài nhà xưởng bỏ hoang, Nam Tầm nhìn cô gái ngã xuống kia, nghĩ đến những lời nói vừa rồi của cô ta thì sắc mặt âm trầm giơ súng đạn trong tay lên, bắn từng phát từng phát lên người cô ta.
Đạn màu bắn lên người cũng hơi đau, nếu liên tục bắn vào một vị trí thì đau càng thêm đau.
Trần Do Mỹ đau đớn cuộn người lại kêu thảm thiết: “Đau quá, đừng bắn, xin chị đừng bắn…”
Cú ngã vừa rồi đã làm chân cô ta gãy, mà Nam Tầm lại luôn nhắm vào cái chân bị thương của cô ta, làm Trần Do Mỹ đau đớn không chịu nổi.
Nam Tầm nhìn xuống cô gái co rúm trên mặt đất kia, hận thù trong đáy mắt không hề giảm bớt, bắn hết phát này đến phát kia lên chân cô ta.
Lúc này, Nam Tầm hận không thể đổi đạn màu trong tay thành đạn thật, cô ấy sẽ bắn ra một ngàn lỗ thủng trên người Trần Do Mỹ, làm cô ta đột tử ngay chỗ này.
Lúc Cố Nam Thành chạy tới đã trùng hợp nhìn thấy cảnh này.
Trần Do Mỹ đau đớn co rúm trên mặt đất, mà Nam Tầm như một mụ đàn bà ác độc đứng trên cao bắn từng phát lên người cô ta, thờ ơ bỏ mặc cô gái đang xin tha trên mặt đất.
Cố Nam Thành lập tức giận tím mặt: “Nam Tầm dừng tay.”
Nam Tầm nhìn Cố Nam Thành một cái, ngọn lửa trong lòng càng mãnh liệt, không chút thuyên giảm. Cô ấy kéo cái bao bên cạnh qua, lấy hết đạn dược trong đó ra.
Cố Nam Thành thấy vậy thì lập tức chạy về hướng Trần Do Mỹ, dùng thân thể che chắn đòn tấn công của Nam Tầm, còn nổi giận mắng: “Nam Tầm, con mẹ nó có phải cô điên rồi không.”
Nam Tầm không ngừng lại mà bắn luôn vào người Cố Nam Thành, trong đầu còn quanh quẩn cuộc đối thoại sáng hôm nay với Cố Nam Thành
Cô nói: “Buổi chiều bạn bè hẹn em đi đánh CS, Bắc Thành và Đường Nguyên Minh cũng đi, anh muốn đi chung không?”
Gã nói: “Không đi, buổi chiều phải đi gặp một khách hàng lớn, lợi nhuận sáu tháng cuối năm cao bao nhiêu thì phải xem có thể thu phục được anh ta không.”
Hiện tại Cố Nam Thành lại xuất hiện. Nghĩ đến dáng vẻ đắc ý tự tin vừa rồi của Trần Do Mỹ, tim Nam Tầm như đao cắt, vì sao gã lại xuất hiện, vì sao gã lại xuất hiện.
Cô đã thỏa hiệp, chỉ cần Cố Nam Thành không xuất hiện thì cô coi như mọi chuyện đều là Trần Do Mỹ mơ mộng hảo huyền, qua hôm nay cô sẽ xem như chuyện này chưa xảy ra.
Nhưng Cố Nam Thành lại xuất hiện.
Trần Do Mỹ cố ý bảo bạn mình nhắc đến một câu trước mặt Cố Nam Thành, gã đã gấp không chờ nổi chạy đến, sợ Trần Do Mỹ bị cô làm tổn thương như thế sao, trong mắt gã, cô ác độc đến thế à?
Mãi đến khi bắn hết đạn, lửa giận trong lòng Nam Tầm chưa từng giảm bớt nửa phần.
Thịnh Hoàn Hoàn lao tới liền thấy Cố Nam Thành đau lòng ôm Trần Do Mỹ đang kinh sợ trong ngực, vừa sốt ruột vừa tức giận, cả gương mặt đã tức đến đỏ bừng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.