Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 335:




Bạch quản gia nhảy dựng lên, ông đánh giá Lăng Tiêu một cái, tiếp theo thì đưa mắt ra hiệu với người hầu, ba người lập tức lui nhanh ra ngoài.
Chỉ một lát sau, trong phòng chỉ còn Thịnh Hoàn Hoàn ngồi khóa chặt trên người Lăng Tiêu.
Thịnh Hoàn Hoàn lập tức thu lửa giận, như con cún con nép vào lòng Lăng Tiêu cọ cọ, miệng còn nỉ non: “Anh phải ngoan ngoãn, đừng chọc tôi tức giận biết không?”
Nói xong, cô tìm một vị trí thoải mái rồi lại nhắm mắt lại.
Toàn thân Lăng Tiêu cứng đờ, ngửi thấy mùi khói và rượu trên người Thịnh Hoàn Hoàn, khuôn mặt tuấn tú đen đến mức có thể ép ra mực.
Không bao lâu sau, một chậu nước đá rót thẳng xuống đầu Thịnh Hoàn Hoàn. Thịnh Hoàn Hoàn đang ngủ mê mang hét lên một tiếng, lập tức tỉnh táo không ít.
Cô phát hiện mình đang nằm trong bồn tắm, Lăng Tiêu đứng bên cạnh đang âm trầm nhìn cô, trên tay còn cầm một cái chậu rửa mặt.
Cô ngơ ngác ngồi dậy, tủi thân lại đáng thương nhìn Lăng Tiêu, tựa như một con gà chật vật rớt vào nồi canh.
“Tỉnh táo chưa?” Lăng Tiêu lạnh nhạt nhìn xuống cô.
Thịnh Hoàn Hoàn lau lau nước trên mặt, đáng thương gật gật đầu: “Thực xin lỗi, tôi không nên lén uống rượu một mình, tôi nên chừa chút cho anh, tôi quá ích kỷ.”
Nói xong, cô còn chảy hai hàng nước mắt hối hận.
Lăng Tiêu: “…”
Con mẹ nó đây là con ma men.
“Lăng Tiêu, anh đừng nóng giận, tôi sẽ ngoan ngoãn.” Thịnh Hoàn Hoàn duỗi tay kéo kéo ống quần Lăng Tiêu, bĩu môi tủi thân nhìn hắn: “Anh đừng đuổi tôi đi, tôi không dám về nhà, nếu anh đuổi tôi đi thì tôi không biết mình còn đi đâu được nữa.”
Lăng Tiêu vô tình kéo tay cô xuống: “Nếu không muốn bị đuổi đi, vì sao không giữ khuôn phép?”
Thịnh Hoàn Hoàn nằm trên mép bồn tắm, nâng hốc mắt ẩm ướt nhìn hắn: “Tôi có giữ khuôn phép, tôi luôn rất ngoan, là anh cứ kiếm chuyện với tôi, anh chán ghét tôi cũng đâu phải do tôi sai. Anh còn bỏ tôi lại một mình ở bệnh viện, tôi đang sốt cao mà, đây là chuyện con người làm ra được sao? Anh là chồng tôi, anh làm vậy biết tim tôi lạnh giá đến mức nào không?”
Lăng Tiêu bóp lấy cằm cô, nâng mặt cô lên, lạnh lùng cười nói: “Cô còn biết tôi là chồng cô?”
“Đương nhiên, tôi luôn biết anh là chồng tôi, nhưng anh có đối xử với tôi như một người vợ không?”
Thịnh Hoàn Hoàn nhìn Lăng Tiêu, ánh mắt mang theo bảy phần say ba phần tỉnh.
Lăng Tiêu hoài nghi cô đang giả say, duỗi tay đi kéo quần áo trên người cô.
Thịnh Hoàn Hoàn ngơ ngác nhìn hắn: “Anh làm gì vậy?”
Lăng Tiêu thấp giọng nói: “Tất nhiên là chuyện mà vợ chồng nên làm.”
Lăng Tiêu vốn muốn thử cô, bởi vì mỗi lần hắn chạm vào cô thì thân thể cô sẽ căng thẳng y như con cá mặn, trong mắt đều là sợ hãi và chống cự, cho nên lần nào cũng chọc hắn thực tức giận, dày vò cô như muốn giết người.
Nhưng kết quả thăm dò lại nằm ngoài dự kiến, Thịnh Hoàn Hoàn uống say trở nên thực nhạy cảm, tựa như biến thành một người khác, nhiệt tình như lửa mà đáp lại hắn, cứ như tiểu yêu tinh quyến rũ dụ hoặc, làm đàn ông muốn ngừng mà không được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.