Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 341:




Cô không ngồi xổm trong góc vừa rồi, mà từ từ dời bước về phía cái giường sắt kia, cô ngồi xuống nhấc ống quần lên, đầu gối đã bầm tím, đối lập rõ ràng với làn da trắng ngần xung quanh.
Cô buông ống quần, tìm một vị trí tương đối thoải mái để dựa vào, chờ thời gian từ từ trôi qua, trong đầu không ngừng nghĩ cách làm sao để Lăng Tiêu nguôi giận, làm hắn tin tưởng cô.
Bạch quản gia nói bởi vì từ nhỏ bị mẹ đẻ An Lan ảnh hưởng, cho nên Lăng Tiêu rất chán ghét phụ nữ.
Thịnh Hoàn Hoàn từng nghe Thịnh phu nhân nói đến An Lan, trước kia An Lan là một ngôi sao rất nổi, sau đó mượn sắc đẹp gả vào Lăng gia, sau một năm thì sinh ra đứa con trai Lăng Tiêu, từng ân ái với Lăng Hoa Thanh rất nhiều năm.
Nhưng An Lan vốn không phải người an phận, sau khi giữ khuôn phép vài năm, bản tính của bà bắt đầu bại lộ, cùng lúc chơi trò mờ ám với vài người đàn ông.
An Lan này rất có thủ đoạn, ánh mắt cũng rất cao, khi bị paparazzi đưa tin thì có không ít cô gái đều âm thầm ghen ghét, thì ra những người đàn ông mập mờ với bà đều là tài tử phong lưu, diện mạo rất xuất sắc.
Sau khi chuyện này bại lộ, An Lan an phận một thời gian rất dài, cuối cùng Lăng Hoa Thanh vẫn tha thứ cho bà.
Nhưng giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, mèo mả gà đồng thì sao chịu được tịch mịch?
Chỉ là An Lan trở nên cẩn thận rất nhiều, luôn không để người ta tóm được nhược điểm, mãi đến khi bị Lăng Hoa Thanh bắt gian trên giường thì xảy ra thảm kịch làm rúng động cả thành phố kia.
Năm đó Lăng Hoa Thanh quá thịnh nộ nên đã cầm đao đâm chết người đàn ông thông gian với An Lan, làm tiêu tan nửa đời sau của mình, đến bây giờ vẫn còn ngồi trong tù.
Cho nên Lăng Tiêu nhìn thấy những tám ảnh đó mới giận dữ nhốt cô vào hầm giam, bởi vì cô chạm vào điểm mấu chốt của hắn.
Thời gian trôi qua từng chút, cánh cửa cuối hành lang vẫn không mở ra.
Thịnh Hoàn Hoàn biết Bạch quản gia thất bại, ông không có thể thuyết phục Lăng Tiêu.
Bạch quản gia đi vào lúc sáng, tính thời gian thì lúc này Lăng Tiêu đang đi làm ở công ty, chờ hắn trở về đã là chạng vạng, còn có thể là đêm khuya.
Lúc này Thịnh Hoàn Hoàn vừa đói lại khát, nhưng đây không phải điều cô phiền não nhất, phiền nhất là cô mắc tiểu, sinh lý không được giải quyết, nghẹn đến mức cô rất khó chịu.
Cô cũng muốn tè ra, nhưng đây là hầm giam dạng mở, mỗi khi cô muốn chạy vào góc liền có cảm giác bị người ta nhìn chằm chằm, cô căn bản không đi được.
Không biết trôi qua bao lâu, Thịnh Hoàn Hoàn càng ngày càng khó chịu, áp lực tâm lý cũng càng lúc càng lớn, cuối cùng không thể chịu đựng nữa mà dùng đầu đập vào thanh sắt.
“Phanh… Phanh… Phanh…” Một tiếng lại một tiếng va chạm quanh quẩn không tiêu tan trong hầm giam.
Thịnh Hoàn Hoàn ngẩn người, nghe tiếng động này quanh quẩn vô hạn bên tai, mơ hồ nghe thấy có người đang gọi tên cô, mặt cô đột nhiên trở nên trắng bệch: “Thả tôi ra ngoài, thả tôi ra ngoài…”
Lúc này, trên lầu một Lăng gia, Bạch quản gia lo lắng nhìn nhìn thời gian, có chút bất an đi qua đi lại ở phòng khách.
Lúc sáng ông đã chuyển lời của Thịnh Hoàn Hoàn đến Lăng Tiêu, hắn nghe xong thì không nói gì, nhịp sống vẫn giống như ngày thường, ăn bữa sáng xong thì đến công ty.
Đi một cái là cả ngày, không gọi về cả một cú điện thoại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.