Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 342:




Trong lúc đó Lăng Thiên Vũ có hỏi đến cô, Bạch quản gia còn nói dối là cô trở về Thịnh gia, cậu nhóc thực thất vọng, muốn gọi điện thoại cho cô, lại phát hiện điện thoại của cô ở trong phòng.
Vì thế cậu nhóc lôi kéo Bạch quản gia, muốn đưa điện thoại qua cho Thịnh Hoàn Hoàn, kỳ thật cậu cũng muốn đến Thịnh gia xem đứa bé chưa mọc răng kia.
Bạch quản gia phí công phí sức lắm mới làm cậu nhóc bỏ qua ý định này.
Hiện tại một ngày đã qua, mắt thấy lại sắp tối mà Lăng Tiêu còn chưa trở về, xem ra hắn đã quyết tâm muốn trừng phạt Thịnh Hoàn Hoàn.
Càng chờ Bạch quản gia càng bất an, ông gọi dì Hà tới: “Bà đi tầng hầm nghe có tiếng động gì không.”
Dì Hà nghe xong thì lập tức biến sắc. Dì Hà biết rất rõ về lời đồn trong tầng hầm, ban ngày bà còn dám vào, nhưng tới buổi tối thì thật sự quá đáng sợ.
Bạch quản gia thấy bà chậm chạp không đáp thì nói: “Bà sợ cái gì, thiếu phu nhân còn bị nhốt một mình trong hầm giam kìa, dẫn hai người đi với bà đi.”
Lúc này dì Hà mới gật đầu, kêu hai vệ sĩ trẻ tuổi đi cùng bà vào tầng hầm.
Vừa đi vào còn an tĩnh, khi họ bước vào bên trong thì bên dưới đột nhiên truyền đến tiếng “Phanh… Phanh…”.
Dì Hà bị dọa hét lên, suýt đã nhảy lên người vệ sĩ. Tiếp theo liền nghe được một giọng nói như có như không đang gọi tên Thịnh Hoàn Hoàn, giọng nói kia trầm thấp khàn khàn lại mờ ảo…
Trừ cái này ra, tiếng “Phanh… Phanh…” kia vẫn luôn quanh quẩn không tiêu tan, mà họ lại không nghe thấy tiếng hét chói tai của Thịnh Hoàn Hoàn.
Dì Hà vội vàng lôi kéo hai vệ sĩ rời khỏi tầng hầm ngầm.
Sau khi đi lên, dì Hà kể hết từ đầu đến cuối những chuyện vừa rồi cho Bạch quản gia nghe. Bạch quản gia nghe xong thì sắc mặt trở nên rất nặng nề, lập tức phất tay: “Mau, các người đều đi theo tôi.”
Khi đoàn người vội vã đi vào hầm giam, liền thấy Thịnh Hoàn Hoàn đang che tai lại nhắm chặt mắt, run bần bật co ro trong góc, dưới người ẩm ướt.
“Thiếu phu nhân.” Bạch quản gia vội vàng mở cửa đi vào.
Cảm giác được có người chạm vào cô, Thịnh Hoàn Hoàn bị dọa liên tục kêu thảm thiết, khi thấy rõ mặt Bạch quản gia thì trước mắt tối sầm, hôn mê bất tỉnh.
Trở lại phòng ngủ chính, Bạch quản gia bảo người hầu tắm rửa cho cô, ông đi ra ngoài gọi điện cho Lăng Tiêu.
Một giờ sau Lăng Tiêu mới trở về, hắn lạnh nhạt liếc nhìn cô gái trên giường một cái, hỏi Bạch quản gia: “Cho người tới khám chưa?”
Bạch quản gia gật đầu: “Khám rồi, nói là bị cảm lạnh.”
Lăng Tiêu hừ lạnh: “Bị cảm lạnh đến mức hôn mê bất tỉnh?”
Bạch quản gia chần chờ một lát, mới châm chước nói: “Thiếu phu nhân đã bị kinh sợ, hình như… Hình như nhìn thấy thứ không sạch sẽ.”
Lăng Tiêu nghe xong thì sắc mặt trầm xuống: “Đủ rồi, từ nay đừng để tôi nghe thấy những lời này nữa.”
Bạch quản gia nghe xong thì muốn nói lại thôi, nhưng nhớ tới một số việc trước kia nên đành đáp “Thưa vâng”.
Lăng Tiêu không tin mê tín, lúc trước người hầu từng phản ánh chuyện dưới tầng hầm cho hắn nghe, nhưng hắn vẫn không tin, người hầu kia lại kể việc này cho Lăng lão thái thái.
Lăng lão thái thái lại rất sốt ruột, lập tức mời Đường lão thái thái tới xem, làm rất nhiều chuyện, còn bảo Lăng Tiêu phối hợp, làm hắn rất phiền, hắn dứt khoát dọn đến tầng hầm ngủ mấy đêm, cuối cùng chẳng có chuyện gì cả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.