Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 499:




Nam Hạo Thiên thấy cô thì bảo: “Xuống đây, mau tới đây ngồi đi!”
Nam Tầm đi qua, lúc này chỉ có đối diện Diệp Sâm còn chỗ trống, người hầu kéo ghế cho cô, cô ngồi vào đó.
Nam Hạo Thiên cười nói với Diệp Sâm: “A Sâm còn nhận ra không, con gái chú – Tiểu Tầm.”
Diệp Sâm gật đầu chào Nam Tầm, sau đó nhìn về phía Nam Hạo Thiên: “Đương nhiên, sao có thể quên được.”
Không biết vì sao, Nam Tầm cảm thấy câu trả lời của Diệp Sâm mang theo thâm ý khác. Năm đó Nam Tầm đã tổn thương Diệp Sâm rất sâu, ngày hôn lễ của cô và Cố Nam Thành là lần cuối cùng cô nhìn thấy Diệp Sâm.
Trong phòng trang điểm, chỉ có cô biết anh ta đã trở lại.
Lần đó anh trở về là tới cướp dâu, nhưng Nam Tầm không chịu đi cùng, vì thế anh ta nói ra câu nguyền rủa kia: “Tôi chờ ngày cô và Cố Nam Thành ly hôn.”
Đến nay Nam Tầm vẫn nhớ rõ dáng vẻ lúc đó của anh, cô đơn, suy sút, hai mắt đỏ ngầu, như một con dã thú bị thương.
Nam Hạo Thiên và Diệp Sâm bắt đầu trò chuyện, đều là vấn đề thương nghiệp, Nam Tầm không có hứng thú, cô ghim mảnh dưa Hami rồi bỏ vào miệng, khóe mắt lại liếc về hướng người đàn ông đối diện.
Buổi tối ngày đó không nghiêm túc quan sát anh ta, hiện tại mới phát hiện người đàn ông trước mặt thật sự đã thay đổi rất nhiều, không còn là chàng trai hay ngượng ngùng hướng nội trong trí nhớ của cô nữa.
Lúc ấy Diệp Sâm rất gầy, không cao lắm, trông rất thanh tú.
Hiện tại trên người Diệp Sâm đâu còn chút dấu vết nào của năm đó.
Nam Tầm không lùn, cao gần 1m7, mà người đàn ông đối diện có vẻ cao hơn cô một cái đầu, vai rộng eo thon, là cái giá áo hoàn mỹ.
Ở trường quân đội mấy năm, Nam Tầm từng nhìn thấy rất nhiều nam sinh ở trần nên dù lúc này Diệp Sâm mặc áo sơmi, cô vẫn có thể nhìn thấu dưới lớp áo này cất giấu một thân thể rất cường tráng.
Trước kia Diệp Sâm yếu đuối mong manh, cho nên Nam Tầm luôn lo lắng anh ta sẽ bị ức hiếp ở trường!
Xem ra đồ ăn ở Mỹ thật sự làm người ta đô con lên!
Trên bàn thức ăn phong phú, lúc này Nam Hạo Thiên mới nhớ tới Cố Hoan: “Tiểu Tầm, Hoan Hoan đâu?”
Nam Tầm lạnh nhạt trả lời: “Nó ngủ rồi.”
Nam Hạo Thiên gật đầu: “Chúng ta ăn cơm đi!”
Trên bàn cơm, rốt cuộc Nam Hạo Thiên cũng nhịn không được nói đến chuyện hợp tác với Diệp Sâm, lại bị Diệp Sâm vô tình mà không mất lễ phép từ chối: “Chú, hôm nay chúng ta chỉ bàn việc nhà.”
Nụ cười trên mặt Nam Hạo Thiên cứng đờ, sau đó mới xấu hổ cười nói: “Được, được, hôm nay chỉ bàn việc nhà.”
Hiển nhiên ý định muốn bám víu lấy Diệp Sâm của Nam Hạo Thiên đã thất bại. Nam Tầm nhìn thấy hết tất cả, chỉ là không nói gì.
Hiện giờ Nam thị mất đi cái đùi to là Cố thị, trong thời gian ngắn sẽ bị mất đi rất nhiều đơn hàng, Nam Hạo Thiên kêu trời không thấu, kêu đất không hay, tất nhiên sẽ thử mọi cách trong lúc tuyệt vọng.
Nam Tầm hoài nghi nếu hôm nay không phải Diệp Sâm tới thì chắc Nam Hạo Thiên chẳng gọi điện cho cô đâu, ông ta cũng lười hỏi đến cô sống hay chết ở bên ngoài.
“A Sâm, đây, chú kính cháu một ly.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.