Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 503:




“Không phải muốn xin lỗi sao?” Diệp Sâm nhìn cái miệng nhỏ lúc đóng lúc mở trước mặt, đột nhiên lên tiếng cắt ngang lời cô nói: “Bác sĩ bảo tôi ăn thanh đạm, cô vào bếp xem, tùy tiện làm cái gì đó.”
Vào bếp?
Nam Tầm thực hổ thẹn: “Xin lỗi… Tôi không biết.”
Diệp Sâm nhìn cô với vẻ mặt hơi phức tạp: “Cô gả cho Cố Nam Thành bảy năm mà vẫn không biết nấu cháo?”
“Tôi không thích xuống bếp, hơn nữa ai quy định phụ nữ nào cũng phải biết nấu nướng?”
Nam Tầm không cảm thấy đây là vấn đề.
Diệp Sâm khẽ nhấp môi mỏng: “Cô chỉ lười thôi.”
Nam Tầm không muốn tranh luận vấn đề này với Diệp Sâm, họ không phải đang thảo luận những chuyện liên quan đến sinh hoạt như nấu ăn: “Tôi đã gói về mấy món khẩu vị tương đối thanh đạm, nếu anh không thích thì tôi cầm đi”
Lúc này, Diệp Sâm đứng lên: “Cô lại đây với tôi.”
Nhìn Diệp Sâm đi vào bên trong, Nam Tầm đứng tại chỗ một lúc lâu, sau đó dắt Cố Hoan đi theo phía sau.
Diệp Sâm tiến vào phòng bếp, mở tủ lạnh ra, bàn tay có khung xương rõ ràng lấy hai trái cà và mấy quả trứng gà từ trong đó: “Bắt đầu từ cái đơn giản nhất, mì trứng cà chua.”
Nam Tầm nhăn mày lại, không biết Diệp Sâm có ý gì.
Diệp Sâm xách tạp dề lên nhìn về phía cô, trên ngũ quan thâm thúy tuấn tú không có biểu cảm gì: “Bắt đầu đi!” . Tra𝒏g gì 𝘮à haу haу thế { T r U 𝘮 t r u у ệ 𝒏.𝘃𝒏 }
Đây là muốn cô nấu ăn?
Trong lòng Nam Tầm rất kháng cự, cô sống với Cố Nam Thành nhiều năm như thế, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới phải miễn cưỡng làm chuyện mình không thích vì gã, huống chi là hiện tại: “Tôi đi về trước.”
Cô từ chối xuống bếp, cũng từ chối loại mập mờ này.
Vào thời khắc Nam Tầm xoay người, Diệp Sâm nắm lấy tay cô từ phía sau rồi dùng sức kéo mạnh một cái.
Nam Tầm xoay một vòng, theo quán tính đâm vào ngực Diệp Sâm, một hơi thở xa lạ chui vào chóp mũi, mang theo mùi nước hoa đàn ông nhàn nhạt, thoải mái lạnh lẽo.
Cả người Nam Tầm cứng đờ, mặt trầm xuống muốn rời xa Diệp Sâm, lại bị cánh tay rắn chắc mạnh mẽ của anh khóa vào trong ngực, giọng nói tràn ngập từ tính vang lên bên tai cô: “Yên tâm, tôi sẽ không làm gì cô.”
Nhìn cảnh này, cằm của bạn nhỏ Cố Hoan sắp rớt xuống đất: Wow, chú đẹp trai này thật là ngầu!
“Buông tôi ra.”
Hành động thân mật này làm Nam Tầm không biết làm sao.
Tay Diệp Sâm cũng không quấy rối thêm, anh đeo tạp dề lên cho Nam Tầm, sau đó bắt lấy tay cô cầm trứng gà đập bỏ vào trong chén.
Giọng nói trầm thấp dễ nghe như đàn cello lại vang lên bên tai cô: “Không phải nói muốn xin lỗi thay cha cô sao? Vậy làm đến khi tôi vừa lòng mới thôi.”
Nói xong, Diệp Sâm buông tay Nam Tầm ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.