Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 572:




Thịnh Hoàn Hoàn nắm chặt nắm đấm, giọng nói rất bình tĩnh: “Con bị anh ta đuổi ra ngoài.”
Trước kia bị đuổi ra cửa, cô không dám nói cho Thịnh mẫu biết, nhưng lần này thì khác, có khả năng cô sẽ không trở về được!
“Cái gì?” Trong lòng Thịnh phu nhân căng thẳng, qua sau một lúc lâu mới trầm ngâm nói: “Vậy về nhà đi, con không cần lo lắng chuyện công ty, mẹ sẽ nghĩ cách.”
Cổ họng Thịnh Hoàn Hoàn nghẹn lại, cứng đờ “Dạ” một tiếng.
Về đến nhà, Thịnh phu nhân cũng không hỏi vì sao Thịnh Hoàn Hoàn bị Lăng Tiêu đuổi đi, Thịnh Hoàn Hoàn cũng không nói nhiều, mẹ con chỉ thảo luận làm sao giải quyết khốn cục của Thịnh Thế, nhưng cuối cùng vẫn không tìm thấy biện pháp tốt nhất.
Mà trong lúc đó, cổ đông vẫn luôn gọi điện thoại tới chất trách, cũng yêu cầu hai mẹ con họ đến công ty mở hội nghị khẩn cấp, thương lượng cách giải quyết.
Hai mẹ con đều biết nếu không thể mời Lăng Tiêu trở về thì quyền hành của công ty sẽ rơi vào tay người khác.
Thịnh phu nhân chau mày, rốt cuộc vẫn nhịn không được hỏi: “Hoàn Hoàn, rốt cuộc Lăng Tiêu nghĩ cái gì vậy, con và cậu ta sẽ ly hôn sao?”
Tim Thịnh Hoàn Hoàn siết lại: “Con cũng không biết.”
Ly hôn?
Có lẽ là vậy!
“Vậy con còn muốn trở về không?” Thịnh phu nhân lại hỏi.
Muốn trở về không?
Thịnh Hoàn Hoàn nhớ đến dáng vẻ lạnh nhạt xa cách lúc sáng của Lăng Tiêu thì ngực quặn từng cơn, cảm giác đau đớn này nhắc nhở cô mình đã sinh ra tâm tư không nên có với Lăng Tiêu.
Cô đã sớm nhắc nhở bản thân, đừng rung động với Lăng Tiêu, nhưng vẫn không tự chủ được đi quan tâm hắn, để ý cảm nhận của hắn.
Trái tim cô đang dần dần xao xuyến!
Đây không phải chuyện tốt!
“Hoàn Hoàn, trả lời mẹ?”
Bà phải biết tâm tư của Hoàn Hoàn thì mới có thể tính toán bước tiếp theo.
Thịnh Hoàn Hoàn trả lời rất lý trí: “Không muốn.”
Cô vĩnh viễn không quên được đau đớn và tuyệt vọng Mộ Tư mang đến cho mình, đời này cô không muốn phải trải qua nổi đau đó thêm lần nào nữa.
Nhân lúc hiện tại cô còn có thể duy trì lý trí, vậy cứ cắt đứt hết tâm tư không nên có với Lăng Tiêu đi, không cần trở về nữa.
Tuy rằng chuyện trước mắt khó giải quyết, nhưng cô không muốn đi cầu xin hắn nữa!
Thịnh phu nhân thở dài: “Mẹ cho rằng hai đứa…”
Nói mới được một nửa, Thịnh phu nhân kịp thời dừng lại: “Thôi, lúc trước con cũng bị buộc bất đắc dĩ mới gả cho cậu ta, nếu cậu ta đuổi con đi thì đừng trở về nữa. Mẹ con chúng ta đều không có năng lực quản lý, thật sự không được thì giao quyền ra, hoặc là bán cổ phần đi!”
Trong lòng Thịnh Hoàn Hoàn chua xót không thôi: “Không thể bán cổ phần, nếu ba tỉnh lại…”
Thịnh phu nhân cứng rắn cắt ngang lời Thịnh Hoàn Hoàn nói: “Hạnh phúc của con quan trọng hơn công ty, cho dù ba con tỉnh lại thì ông ấy cũng sẽ làm như thế.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.