Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 668:




Sau khi đi ra từ phòng tắm, Lăng Tiêu cho rằng An Lan đã đi rồi, lại thấy trên giường đặt một bộ quần áo đã phối sẵn, mà trong tay An Lan có cầm một đôi nút áo màu xanh ngọc.
“Con trai, phối như vậy đẹp không?” An Lan nhìn Lăng Tiêu, đáy mắt hiện ra chút chờ mong: “Mẹ thấy hình như con muốn ra ngoài, cho nên tự chủ trương chọn bộ quần áo cho con.”
Nhưng Lăng Tiêu không cảm kích, khi còn nhỏ hắn chưa được hưởng thụ chuyện này, hiện tại càng không cần, hắn lạnh nhạt nhìn An Lan: “Về sau không được tôi cho phép thì đừng tùy tiện vào phòng tôi, càng không được tùy tiện chạm vào đồ của tôi.”
Tim An Lan siết lại, sau đó làm ra vẻ nhẹ nhàng mà cười nói: “Vừa rồi mẹ vào cùng con, con cũng không cản mẹ lại, không phải sao?”
Lăng Tiêu mở tủ quần áo ra, chọn một cái áo khoác từ trong đó.
An Lan thấy màu của cái áo khoác kia thì tiến lên đoạt lại, lại chọn một bộ khác rồi đưa cho Lăng Tiêu: “Con mặc cái này đi, nhất định rất đẹp.”
Lăng Tiêu nhìn quần áo trên tay bà rồi nhận lấy nó, chỉ là một bộ quần áo mà thôi.
An Lan lại vui mừng nửa ngày vì hành động của Lăng Tiêu, cũng đưa nút áo cho hắn: “Con trai, con muốn ra ngoài sao, mẹ muốn ngồi tâm sự với con.”
Lăng Tiêu mặc áo khoác vào, nhận lấy nút áo rồi đeo lên, sau đó tàn nhẫn thốt lên một câu trong ánh mắt tràn ngập mong đợi của An Lan: “Ba tôi không gọi điện thoại nói cho bà là ba bị người ta ám sát trúng đạn nhập viện sao?”
An Lan nghe xong thì rất bình tĩnh, hơn nữa còn vô tình cười cười: “Ba con nhiều kẻ thù như vậy, bị người ta ám sát cũng không kỳ quái, nhưng mạng ông ta rất lớn, lần này sao lại xui xẻo đến thế.”
Lăng Tiêu luôn biết An Lan và Lăng Hoa Thanh bất hòa, trải qua nhiều chuyện dơ bẩn như vậy, An Lan và Lăng Hoa Thanh đâu còn tình cảm gì đáng nói.
Bọn họ đều hận đối phương, lời An Lan nói như ước gì Lăng Hoa Thanh đi chết cho xong, nhưng Lăng Tiêu lại không rõ vì sao Lăng Hoa Thanh vẫn không chịu buông tay, một hai phải tra tấn lẫn nhau.
“Cho nên bà sẽ không đến bệnh viện?”
“Không đi.” An Lan nói chắc nịch, không có khả năng thương lượng.
Lăng Tiêu không nói thêm gì nữa mà đi lướt qua An Lan, bước nhanh ra khỏi phòng ngủ, giọng nói lạnh lùng truyền đến từ ngoài phòng: “Chờ tôi trở lại, tôi không hy vọng thấy bà ở đây.”
“Xin lỗi con trai, chỉ sợ không thể làm theo ý con, trừ phi con chịu bình tĩnh ngồi xuống tâm sự với mẹ.”
Lăng Tiêu đi rồi, chỉ để lại An Lan, lúc này bà mới cảm thấy trái tim như bị đao cắt.

Lại là một ngày bận rộn, Thịnh Hoàn Hoàn phải tập trung tinh thần cực độ để đối mặt với những gương mặt dối trá, đám lão già trong công ty muốn ép cô đích thân đi mời Chu Tín về công ty, vì thế không ít lần gây phiền toái.
Thịnh Hoàn Hoàn cố chống chịu, nhưng cô biết tiếp tục như vậy không phải cách, càng nhiều ngày thì Chu Tín càng sốt ruột, đến lúc đó thủ đoạn của ông ta sẽ càng sắc bén.
Nhưng hiện tại, Thịnh Hoàn Hoàn còn chưa nghĩ ra cách đối phó, điều cô phải làm bây giờ chính là mau chóng bắt lấy dự án Đường thị, thứ hai là mượn sức cao tầng khác đứng chung một phe với mình.
Còn đám người Dương Lập Cao Tễ thì sớm muộn gì cô cũng sẽ trừng trị họ.
Lúc nâng đầu khỏi đống văn kiện thì đã tới khuya, cô copy toàn bộ tư liệu hôm nay từ máy tính xuống, sau đó xóa sạch lịch sử trong máy tính.
Đây là thủ đoạn học được từ Nam Tầm, đề phòng có người động vào máy tính của cô.
Khi bỏ USB vào túi, cô sờ thấy một cục giấy, giấy đó vẫn gói lưỡi dao, cô nghĩ trong một đoạn thời gian tương lai rất dài, mình sẽ mang theo nó ngày ngày.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.