Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 683:




Đường Nguyên Minh nghe xong thì ném thuốc xuống đất rồi dùng chân dẫm: “Xem ra chúng ta nhất định phải trở thành đối thủ, vậy xin Lăng tổng bảo trọng.”
Trong mắt Lăng Tiêu lóe lên một tia khủng bố: “Anh cũng vậy.”
Sau khi rời khỏi, Lăng Tiêu liếc nhìn về hướng Thịnh Hoàn Hoàn một cái, gọi một phục vụ lại rồi móc một sấp tiền từ trong bóp và đưa cho cô: “Khi cô gái trong bàn kia rời khỏi chỗ ngồi thì lại đây cho tôi biết.”
Lăng Tiêu chỉ vị trí phòng của mình cho phục vụ.
Đúng vậy, lúc ở dưới lầu Lăng Tiêu đã nhận ra Thịnh Hoàn Hoàn, hắn chỉ không nói gì thôi, nếu cô muốn chơi thì hắn chơi đến cùng.
Sau khi tiến vào phòng, hắn thấy Đường Dật vẫn buồn bực ngồi đó, từ lúc mới đi lên đến bây giờ, anh ta vẫn luôn mang dáng vẻ này, giống như bị đả kích rất lớn.
Mãi đến khi đồ ăn được bưng lên, Đường Dật vẫn lộ ra bộ dạng quỷ quái đó, Diệp Sâm tung chân đá anh một cái: “Không phải bị gái từ chối thôi sao, đến mức vậy à? Muốn thì đi điều ra đi, có cô gái nào thoát được lòng bàn cậu đâu.”
Lăng Tiêu liếc nhìn Diệp Sâm một cái, đột nhiên cảm thấy lời này của anh thật khó nghe: “Không phải cô gái nào cậu ta cũng lấy được.”
Dạng phụ nữ như Thịnh Hoàn Hoàn nhất định coi thường Đường Dật.
Đường Dật đâu biết Lăng Tiêu suy nghĩ cái gì, chỉ thở dài: “Người này tôi thật sự lấy không được, con mẹ nó, hồi nào mà Hải Thành chúng ta có thêm tên bóng vậy, muốn đui mắt ông đây luôn.”
“Bóng?” Lăng Tiêu và Diệp Sâm trăm miệng một lời, một người nghi hoặc, một người kinh ngạc.
Nhìn Đường Dật như vừa nuốt sống một con ruồi: “Các người không nghe thấy giọng nói của tên đó sao, thật là làm tôi ghê tởm.”
Lăng Tiêu: “…”
Đường Dật đang nói đến cùng một người với hắn sao?
Thịnh Hoàn Hoàn là bóng?
Anh ta mù à?
Diệp Sâm bật cười, đôi mắt dưới cặp kính tơ vàng tràn đầy nghiền ngẫm: “Hải Thành là đô thị phồn hoa, hỗn độn phức tạp, tất nhiên có người thích dạng vậy.”
Lúc này cô bé trong lòng Diệp Sâm tò mò ngẩng đầu: “Chú, cái gì là bóng.”
Diệp Sâm nhếch môi, dịu dàng nói: “Bóng là đàn ông giả làm phụ nữ.”
Cố Hoan ngẫm nghĩ, sau đó lập tức hiểu ra: “À, con biết rồi, mẹ nói đó là ẻo lả.”
Ý cười trên khóe miệng Diệp Sâm càng đậm: “Ừ, chính là ẻo lả, Hoan Hoan thật thông minh.”
Cô bé được khen đặc biệt vui mừng, cười nheo cả mắt: “Mẹ cũng nói Hoan Hoan thông minh.”
Đường Dật nhìn không được: “Tôi nói này Diệp thiếu, anh thật sự chuẩn bị làm cha kế người ta à, đó là con của Cố Nam Thành, chẳng lẽ trong lòng anh không khó chịu?”
Cố Hoan còn nhỏ, nghe hiểu nửa câu đầu, không nghe hiểu nửa câu sau, cô giương mắt trông mong nhìn Diệp Sâm, chờ mong đáp án của anh.
Diệp Sâm xoa xoa: “Cô bé đáng yêu đến cỡ nào, giống y như mẹ mình, hơn nữa thằng ngu Cố Nam Thành đã đồng ý cắt đứt quan hệ cha con, tôi còn gì để khó chịu nữa? Về sau chúng tôi lại sinh một đứa con trai, giống tôi, trai gái đầy đủ là hoàn mỹ.”
Con gái trông giống cô ấy, Diệp Sâm nhìn thế nào cũng không chán ghét nổi cô bé này, càng xem càng thích, càng xem càng thấy đáng yêu, càng xem càng muốn nâng niu cưng chiều cô trong lòng bàn tay.
Cô bé nghe không hiểu: “Chú muốn sinh con trai với ai?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.