Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 893:




Anh ta không cần kẻ nào thương hại.
Lăng Kha dời mắt đi, xe chậm rãi chạy qua bên cạnh anh ta.
Hôm nay không ai bị loại, người của Vũ Yến rất vui mừng, mọi người uống không ít rượu, nhưng ai cũng còn tỉnh táo. Thịnh Hoàn Hoàn không uống bao nhiêu lại choáng váng ghê gớm.
Cô không biết rượu trái cây mình uống có độ cồn rất cao, Đường Nguyên Minh đã đặc biệt dặn dò mang thứ này cho cô dùng, cô uống vào cũng không nhận ra.
Sau khi ăn xong Đường Nguyên Minh còn ngồi xe Thịnh Hoàn Hoàn, nhưng người lái lại là Đường Nguyên Minh.
“Em ngủ chút đi, tới rồi anh gọi em.” Sau khi lên xe, Đường Nguyên Minh nói với Thịnh Hoàn Hoàn.
Thịnh Hoàn Hoàn mơ mơ màng màng ngồi bên ghế lái phụ, không đáp lại một tiếng mà trực tiếp nhắm mắt lại, rất nhanh đã ngủ mất.
Đường Nguyên Minh nhìn cô gái ngủ say bên cạnh, ánh mắt lướt xuống hai hàng lông mi dài mảnh của cô, cuối cùng dừng lại trên đôi môi hồng kia…

Lăng Phủ
Đêm nay Lăng Hoa Thanh dùng bữa tối ở Lăng Phủ, đi cùng ông ta còn có gia đình Lâm Chi Vũ, nhưng trong đó không có An Lan.
Không khí bữa tối cũng không tồi, tuy Lăng lão thái thái không thể hiện thái độ yêu thích Lâm Chi Vũ lắm, nhưng nhìn thấy cô ta và Lăng Thiên Vũ ở chung hòa hợp thì cũng không phản đối, đã đủ nể mặt Lăng Hoa Thanh.
Sau khi tiễn gia đình Lâm Chi Vũ đi, Lăng Hoa Thanh nói với Lăng Tiêu: “Ba thấy con bé Chi Vũ kia rất biết phép tắc, Thiên Vũ lại thích thân cận với con bé, nếu con không có ý kiến thì mau chóng quyết định ngày kết hôn đi.”
Liên hôn thương nghiệp đều như vậy, tình cảm chỉ là dư thừa.
Lăng Tiêu vốn luôn coi thường tình cảm, cho nên cưới ai cũng giống nhau: “Con không ý kiến, nếu Lâm Chi Vũ đồng ý thì có thể lập tức cử hành hôn lễ.”
Lăng Hoa Thanh vui mừng cười cười: “Ba biết con sẽ không làm ba thất vọng.”
Lăng Tiêu rất lạnh nhạt, Lăng Hoa Thanh đã có được đáp án không tính ở lại thêm, nhưng khi rời đi, Lăng Tiêu lại gọi ông ta lại: “Ba.”
Lăng Hoa Thanh dừng bước rồi quay đầu lại.
Lăng Tiêu nói: “Con từng có em gái đúng không?”
Đồng tử của Lăng Hoa Thanh bỗng co rụt lại, sắc mặt hơi trầm xuống: “Ai nói cho con?”
Nhiều năm qua Lăng Hoa Thanh tự cho là giấu giếm rất kín, Lăng Tiêu không hề hay biết việc này.
Lăng Tiêu liếc nhìn Bạch quản gia một cái.
Bạch quản gia đưa một phần văn kiện lên, Lăng Hoa Thanh lật ra, đồng tử từ từ co lại: “Đây là từ đâu ra?”
Bạch quản gia đưa cho Lăng Hoa Thanh một phần kết qua xét nghiệm DNA, trên đó viết tên ông ta và Lăng Tích, kết quả giám định là cha con ruột.
Con ông ta chỉ có một mình Lăng Tiêu, Lăng Tích này là ai?
Lăng Tiêu mở miệng: “Tích Nhi, xuống đây!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.