Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 920:




Tống Chí Thượng cười nói: “Cô không cần lo cho tôi, tôi cũng lăn lộn trong thương trường mấy năm nay nên biết thủ đoạn mà bọn họ quen dùng.”
Thịnh Hoàn Hoàn nói: “Tôi tin tưởng chú, nhưng cẩn thận một chút thì tốt hơn.”
“Biết rồi, cô đấy, hiện tại càng ngày càng giống ba cô!”
“Vậy tốt hay là không tốt?”
“Tốt chứ…”
Không bao lâu sau, Thịnh Hoàn Hoàn dẫn Thẩm Nam, Thẩm An Nhiên và Tuấn Tài đi đến Thịnh Thế Danh Môn, chiêu đãi bạn bè quốc tế thì đương nhiên phải tổ chức ở nhà hàng nổi danh nhất Hải Thành, ăn nhậu chơi bời cộng thêm làm đủ mọi thứ.
Rất nhanh phe Chu Tín đã nghe được tiếng gió.
Cao Tễ nói: “Thịnh Hoàn Hoàn đang lúc nổi bật, chúng ta không mau đè ép xuống thì sau này Thịnh Thế không đến phiên chúng ta lên tiếng nữa đâu.”
Dương Lập cũng nói: “Là chúng ta coi thường cô ta, mau nghĩ cách kéo cô ta khỏi vị trí kia, nếu không mấy lão già này sẽ luôn bị cô ta hạn chế.”
Một lúc sau Chu Tín mới mở miệng: “Tạm thời không thể động vào Thịnh Hoàn Hoàn, hiện tại cô ta đang nổi tiếng, rất nhiều truyền thông đang moi tin về cô ta, đừng bị người ta bắt được nhược điểm.”
Chu Tín dừng một chút rồi nói: “Nhưng có thể động vào Tống Chí Thượng, không có nanh vuốt thì muốn xử lý Thịnh Hoàn Hoàn cũng dễ dàng.”
Khi Thịnh Hoàn Hoàn chạy tới thì hầu như mọi người đã đến đông đủ, cô còn thấy được vợ chồng Hàn Tín, chuyện này coi như bất ngờ ngoài dự kiến.
“Xin lỗi các vị, tôi đến muộn nên tự phạt một ly.” Thịnh Hoàn Hoàn xin lỗi cười cười với mọi người, nâng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch.
Người Pháp Henry ngồi bên cạnh Đường Nguyên Minh bị vẻ đẹp của Thịnh Hoàn Hoàn làm sững sờ, vội quay qua hỏi anh: “Vị tiểu thư này là?”
Đường Nguyên Minh đáp lại bằng tiếng Pháp rất trôi chảy: “Đây là đối tác của công ty chúng tôi, giám đốc Thịnh Thế – Thịnh tiểu thư.”
Henry lại hỏi: “Thịnh tiểu thư còn độc thân không?”
Ánh mắt Đường Nguyên Minh lạnh đi: “Cô ấy là vị hôn thê của tôi.”
Henry nghe xong thì rất thất vọng, quá đáng tiếc, hiếm khi nhìn thấy một người đẹp hợp ý hắn ta như thế.
Đường Nguyên Minh lại cảnh cáo: “Henry, đừng có ý đồ với cô ấy.”
Henry cười nói: “Yên tâm, cô ấy là của anh, tôi sẽ không động vào.”
Ai bảo hắn ta đang ở địa bàn của người khác?
Nếu là ở Pháp thì thế nào cũng phải giành được cô.
Henry nhìn Thịnh Hoàn Hoàn, càng xem càng thích, cảm giác trong ngực ngứa ngáy: “Không phải Hoa Hạ các người có quy tắc đến trễ phải tự phạt ba ly sao, Thịnh tiểu thư chỉ uống một ly cũng quá không có thành ý.”
Thịnh Hoàn Hoàn nhìn về phía Henry nói tiếng Trung lưu loát, chỉ thấy ngũ quan hắn ta thâm thúy, có đôi mắt màu lam, trông có vẻ rất anh tuấn phong lưu.
Thịnh Hoàn Hoàn từng gặp qua quá nhiều ánh mắt sững sờ và ái mộ, cho nên đặc biệt hiểu rõ tâm tư của Henry.
Vì không để hắn ta có cơ hội làm khó, Thịnh Hoàn Hoàn cười cười rồi hào phóng nói: “Ngài thực hiểu biết truyền thống của Hoa Hạ chúng tôi, xem ra không tránh được hai ly còn lại rồi, vậy…”
Kế tiếp Thịnh Hoàn Hoàn lại đổ hai ly rượu cho mình.
Thẩm Nam muốn uống thay cô, lại bị Thịnh Hoàn Hoàn từ chối.
“Thịnh tiểu thư uống quá giỏi, thật là nữ trung hào kiệt.” Henry giơ ngón tay cái lên với Thịnh Hoàn Hoàn, tiếp theo lại đổi giọng: “Nhưng thái độ cô tránh né rất không tốt, vậy không phải đang xem thường bạn bè quốc tế chúng tôi sao? Có phải nên tự phạt ba ly không?”
Mặt Đường Nguyên Minh trầm xuống: “Henry.”
Henry cười cười, nhún vai và nói: “Xin lỗi lão Đường, chúng tôi không cảm nhận được thành ý của các người, thế thì vụ làm ăn này khó bàn lắm đấy!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.