Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 936:




Sau khi tháo nút trên tay áo, Nam Tầm ngại anh quá chậm nên dứt khoát lột áo anh xuống, sau đó nặng nề nhìn vết thương trên vai anh: “Vết thương rất sâu, phải may lại mới được.”
Diệp Sâm nói: “Vậy may đi!”
Nam Tầm gật đầu rồi cầm lấy nước sát trùng: “Hơi đau, anh kiên nhẫn một chút, đừng đánh thức Hoan Hoan.”
Nói xong, cô lập tức đổ nước sát trùng lên vết thương của Diệp Sâm.
Diệp Sâm chỉ hơi nhíu mày, nhưng không phát ra âm thanh nào cả.
Động tác của Nam Tầm rất nhanh nhẹn, sau khi lau khô máu cho anh thì cô lấy kim chỉ đến: “Không có thuốc tê, tôi cố gắng nhẹ một chút, nếu anh thật sự không nhịn được thì cắn lấy cái áo đi.”
Diệp Sâm lạnh nhạt mở miệng: “Không cần, em ra tay đi!”
Nam Tầm nhướng mày, không nói thêm gì nữa.
Xúc cảm ấm áp mềm mại truyền đến từ trong ngực, Diệp Sâm rũ mắt nhìn hai hàng lông mi thật dài trước mắt, khóe miệng hơi nhếch lên.
Tầm Nhi, em trốn không thoát đâu.
Động tác của Nam Tầm rất nhẹ nhàng, nhưng kim đâm thủng máu thịt thì nhẹ đến mấy cũng đau đớn khó nhịn, cô thấy Diệp Sâm chảy mồ hôi lạnh nên thấp giọng nói: “Nói chuyện để dời sự chú ý đi.”
Diệp Sâm: “Làm người phụ nữ của tôi đi.”
Tay Nam Tầm cứng lại, không nâng mắt lên mà nói: “Không có khả năng.”
Diệp Sâm: “Vậy tôi và em không có gì để nói.”
Nam Tầm lạnh nhạt nói: “Tùy anh.”
Kế tiếp Diệp Sâm không nói một lời, khuôn mặt tuấn tú ứa đầy mồ hôi.
Cảm nhận được đôi tay nhỏ linh hoạt di chuyển qua lại trên ngực mình, cả người Diệp Sâm căng cứng, con mẹ nó thật là nhân đôi tra tấn mà!
“Được rồi.”
Khi Nam Tầm ngẩng đầu lên lần nữa thì thấy Diệp Sâm đã dựa vào sô pha ngủ rồi, bởi vì mất máu quá nhiều nên sắc mặt anh hơi tái nhợt.
Nam Tầm rất bội phục, vào lúc này mà anh còn ngủ được, không đau sao?
Hay là… Mất máu quá nhiều nên ngất đi rồi?
Nam Tầm ném cái áo vào thùng rác rồi đỡ anh nằm xuống sô pha, sau đó ôm chăn mỏng đắp lên người anh, cuối cùng ánh mắt tập trung lênmắt cá chân sưng đỏ kia.
Nam Tầm không muốn lo cho anh, nhưng nhìn gương mặt ngủ say tái nhợt đó thì vẫn mềm lòng nên xoay người tìm khối đá đắp lên mắt cá chân cho anh.
Diệp Sâm giật giật, mở hai mắt thì thấy động tác của cô nên nhếch môi nói một câu: “Cảm ơn.”
Nam Tầm lạnh nhạt đáp lại: “Sáng mai anh phải đi về.”
“Ừm.” Diệp Sâm thản nhiên nói một tiếng rồi lại nhắm mắt.
Chườm lạnh phải tiến hành 15 đến 20 phút, cách 3 đến 4 giờ chườm lạnh một lần, Nam Tầm ngồi xuống bên ghế sô pha, một tay chơi điện thoại, tay còn lại cầm túi chườm nước đá.
Diệp Sâm không ngủ, anh cảm giác rõ được cái túi chườm nước đá di chuyển trên mắt cá chân sưng đỏ của mình, xúc cảm lạnh lẽo giảm bớt cảm giác đau đớn cho anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.