Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 946:




Y tá cầm khẩu trang lộ ra vẻ mặt phẫn nộ: “Giáo sư Tề của chúng tôi là tiến sĩ y học tuổi trẻ nhất, mạng người quan trọng, một lão trung y xen vào làm gì?”
Nói xong, cô ta vội đeo chụp dưỡng khí lên cho mẹ Trần.
Thịnh Hoàn Hoàn thấy vậy thì lập tức đi đến trước mặt Trần Anh Kiệt: “Anh Trần, tôi là giám đốc mới nhận chức của tập đoàn Thịnh Thế – Thịnh Hoàn Hoàn, ông ngoại tôi là một lão trung y thâm niên, xin anh tin tưởng để ông ấy thử một lần.”
Thịnh Hoàn Hoàn tin tưởng y thuật Thịnh Tư Nguyên, ông nói mẹ Trần chịu không nổi đến bệnh viện thì tức là hy vọng xa vời.
Giáo sư Tề châm chọc nói: “Lão trung y? Anh Trần, bọn họ chỉ đang lãng phí thời gian, đừng lấy mạng mẹ anh ra nói giỡn.”
“Tôi mặc kệ các người là ai, hiện tại mời các người tránh ra.”
Trần Anh Kiệt rất lo lắng cho an nguy của mẹ mình nên không có sắc mặt tốt gì đối với Thịnh Hoàn Hoàn và Thịnh Tư Nguyên đột nhiên xuất hiện.
Thịnh Tư Nguyên lui về phía sau hai bước, trầm giọng mà nói: “Bà ấy căn bản không thể thở được, chụp dưỡng khí vô dụng, nếu các người kiên trì đưa bà ấy đến bệnh viện thì chỉ nhận được một thi thể.”
Trần Anh Kiệt nhìn về phía mẹ Trần, hơn phân nửa khuôn mặt mẹ Trần bị chụp dưỡng khí che lại, sắc mặt bà từ từ biến thành màu xanh, hai sợi gân trên cổ nổi cộm lên, đôi tay siết chặt lại với nhau, nửa người đã rướn thẳng lên trên.
Bà dùng sức hô hấp, nhưng hiển nhiên là không làm được.
Anh có thể tin tưởng bọn họ sao?
Thấy Trần Anh Kiệt chần chờ, giáo sư Tề rất không vui: “Anh Trần, tôi phải nói cho anh biết rằng sự chần chờ của anh sẽ lấy mạng mẹ anh.”
Lúc này Thịnh Tư Nguyên quay đầu lại nhìn về phía Trần Anh Kiệt: “Xin tin tưởng tôi.”
Y tá giận dữ: “Anh Trần, chẳng lẽ anh thà tin một lão trung y cũng không tin giáo sư Tề sao? Anh phải biết có biết bao người xếp hàng chờ giáo sư Tề tới chẩn trị, nếu không phải ông chủ của anh đích thân tới mời thì chúng tôi căn bản sẽ không xuất hiện ở chỗ này.”
Thịnh Hoàn Hoàn chỉ vào mẹ Trần: “Nhưng hiện tại bà ấy không thể thở được.”
Trong mắt Trần Anh Kiệt xẹt qua một tia đau đớn, quay đầu nhìn về phía giáo sư Tề: “Ông có thể bảo đảm mẹ tôi sống sót không?”
Giáo sư Tề sửng sốt, sau đó tức giận nói: “Không ai dám bảo đảm chuyện này cả.”
Lúc này Thịnh Tư Nguyên lại lạnh nhạt mở miệng: “Tôi có thể giúp bà ấy vượt qua cửa ải này.”
Lúc này Thịnh Tư Nguyên lại lạnh nhạt mở miệng: “Tôi có thể giúp bà ấy vượt qua cửa ải này.”
Lần này Trần Anh Kiệt rất quả quyết: “Vậy mời Thịnh tiên sinh chẩn trị cho mẹ tôi.”
Thịnh Tư Nguyên lập tức gật đầu, không chút chần chờ đi đến trước mặt mẹ Trần rồi duỗi tay gỡ chụp dưỡng khí trên mặt bà xuống.
Hai y tá nhìn Trần Anh Kiệt với vẻ mặt đầy khó tin, không ngờ anh lại đưa ra lựa chọn này.
Y tá hơi lớn tuổi hơn tức giận chỉ vào Thịnh Tư Nguyên mà nói với Trần Anh Kiệt: “Ông ta là lừa đảo, tình trạng hiện giờ của mẹ anh được giáo sư Tề cứu chữa còn có tia hi vọng sống, nhưng hiện tại đã bị hủy trong tay anh rồi.”
Một y tá khác muốn ngăn cản Thịnh Tư Nguyên: “Đừng tháo chụp dưỡng khí, ông làm vậy sẽ làm bà ấy chết càng nhanh.”
“Dừng tay, tôi tin tưởng ông ấy.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.