Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 981:




Thời buổi này internet rất phát triển, Nam Tầm biết rất nhanh tin tức cô đến nhà Diệp Sâm sẽ bay đầy trời, nếu xử lý không thích đáng thì gian kế của Trần Do Mỹ và Cố Nam Thành sẽ thành công.
Bây giờ muốn đánh tan lời nói dối của Cố Nam Thành và Trần Do Mỹ thì cô chỉ có thể lấy ra chứng cứ hữu hiệu, nhưng giờ phút này đầu óc Nam Tầm đang rất rối loạn.
Cố Hoan vừa khóc thì lòng cô càng lộn xộn!
Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Sâm truyền đến từ phía sau cô: “Đột nhiên nghe thấy hình như có người nhắc đến tên tôi.”
Đám người nhìn qua nơi phát ra tiếng nói liền trông thấy Diệp Sâm đứng lại bên cạnh Nam Tầm, đưa mắt nhìn về hướng Trần Do Mỹ, trong giọng nói truyền cảm mang theo vài phần khinh thường: “Vừa rồi là cô nói đúng không?”
Ánh mắt của Diệp Sâm làm đáy lòng Trần Do Mỹ run lên, cô ta biết người đàn ông này có lai lịch không đơn giản, nhưng lúc này cô ta đã không thể lùi bước được nữa.
Chỉ thấy Trần Do Mỹ thản nhiên nói: “Các người dám làm còn sợ người khác nói?”
Diệp Sâm cười cười, đáy mắt hiện ra tia tà khí rất lạnh lẽo: “Năm nay tôi mới về Hải Thành hai lần, thời gian là trong tháng này, cô nói Nam Tầm ngoại tình với tôi thì lấy chứng cứ ra đi.”
Trần Do Mỹ kiên trì nói: “Anh nói láo, chuyện xấu của anh và Nam Tầm đã bị anh Nam Tầm bắt gặp tại trận, còn cần chứng cớ gì?”
Diệp Sâm lại nhìn về hướng Cố Nam Thành và cười lạnh: “Tại sao Cố tổng không nói gì, Cố tổng không cảm thấy cái trò vừa ăn cướp vừa la làng này rất buồn cười à?”
Ánh mắt mọi người đều tập trung lên người Cố Nam Thành, gã nhất thời đâm lao phải theo lao, vừa rồi gã ngầm thừa nhận lời nói của Trần Do Mỹ nên lúc này không có khả năng trở mặt. . Truyện Đô Thị
Hơn nữa Cố Nam Thành không chịu yếu thế khi đối mặt với Diệp Sâm: “Buồn cười không phải là các người sao? Đã nói đến mức độ này rồi, nếu các người còn biết xấu hổ là gì thì nên lập tức rời khỏi nơi này.”
“Cố Nam Thành ơi Cố Nam Thành, anh chẳng phải đàn ông nữa rồi, không có chút chính trực nào cả.”
Diệp Sâm khinh bỉ nhìn Cố Nam Thành, khí thế cực kỳ sắc bén: “Tôi thừa nhận tôi thích Nam Tầm, nhưng các người muốn đổi trắng thay đen, lợi dụng tôi hủy hoại thanh danh của Nam Tầm thì thật là mơ mộng hão huyền.”
Sau đó anh lại dời ánh mắt về hướng Trần Do Mỹ: “Tiểu thư này, mẹ cô chưa nói với cô là nói chuyện phải chịu trách nhiệm à, những lời vừa rồi của cô đã ảnh hưởng nghiêm trọng tới danh dự của tôi, chúng ta gặp nhau trên toà.”
Sắc mặt Trần Do Mỹ lập tức trắng bệch, nhưng miệng lại không chịu nhận thua: “Anh đừng hù tôi, tôi và anh Nam Tầm chỉ nói thật mà thôi.”
“Nói thật?” Nam Tầm lạnh lùng nhìn Trần Do Mỹ: “Cô dám thề không?”
Thân thể Trần Do Mỹ căng cứng, cô ta ngẩng đầu nhìn Cố Nam Thành rồi lại nhìn đám người ngo ngoe muốn mắng xung quanh, cắn răng giơ tay lên: “Nếu như những lời vừa rồi của tôi có nửa câu nói dối thì để tôi mất đi đứa con trong bụng.”
Cố Nam Thành khiếp sợ nhìn Trần Do Mỹ, không ngờ cô ta lại lấy đứa con ra mà thề độc, cô ta không sợ lời thề ứng nghiệm sao?
Nam Tầm nghe xong thì cười lạnh: “Tội lỗi của mình lại muốn đứa con trong bụng chịu thay, Trần Do Mỹ cô thật vô sỉ.”
Tay Trần Do Mỹ đặt lên bụng, hốc mắt đỏ bừng: “Bởi vì nó cũng là mạng sống của tôi, thứ quan trọng nhất của tôi, tôi dám lấy nó ra thề độc chứng minh tôi không nói dối, không trái với lương tâm.”
Nam Tầm khinh miệt cười nói: “Nếu cô thật sự không trái với lương tâm thì nên lấy mình ra thề mà không phải dùng một cục máu.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.