Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 996:




Thiếu niên này có dáng vẻ quá giống Lăng Hoa Thanh, lại đi theo bên cạnh Lăng Tiêu nên bà ta liếc một cái đã đoán được cậu ta chính là đứa nhỏ năm đó vừa ra đời đã được An Lan đưa đi.
Sau khi Hà Song về nước thì lập tức nói việc này cho Lăng Hoa Thanh, Lăng Hoa Thanh chỉ nói một chữ: “Chết!”
Thật lâu sau Lăng Hoa Thanh vẫn không nói gì mà siết chặt nắm tay làm trên mu bàn tay cộm lên từng cọng gân xanh: “Sao bà ấy lại biết, không phải tôi đã nói với cô là không thể để bà ấy biết sao?”
Đáy mắt Hà Song lướt qua một tia oán độc, miệng lại nói: “Thật xin lỗi Nhị gia, nước ngoài không có người của chúng ta, sắp xếp mọi chuyện không được thuận tiện lắm, tôi cũng không biết đã để lộ phong thanh từ đâu. Còn nữa, chuyện tối nay không chỉ thiếu gia biết mà lão thái thái cũng chạy tới trong đêm, bà ấy đang nằm ngủ trong phòng của Lăng Tích.”
Lăng Hoa Thanh nghe vậy thì lạnh lùng nói: “Được rồi, lập tức trở về, tôi sẽ tự xử lý chuyện này.”
Lăng Hoa Thanh cúp máy rồi ném điện thoại qua một bên, đau đầu ấn trán, rốt cuộc Tiêu Nhi chỉ suy đoán hay là thật sự điều tra được cái gì?
Nghĩ đến thái độ vừa rồi Lăng Tiêu, Lăng Hoa Thanh vừa đau vừa giận.
Tiêu Nhi luôn rất hiểu chuyện, nếu không phải biết cái gì thì hắn sẽ không vì Thịnh Hoàn Hoàn mà đối đãi với ông ta như vậy!
Một lúc sau, Lăng Hoa Thanh lại gọi điện thoại.
Khi Lăng lão thái thái nghe điện thoại của Lăng Hoa Thanh thì đã nằm bên cạnh Tích Nhi rất lâu, đêm đã khuya mà người luôn ngủ sớm như bà lại không cảm thấy buồn ngủ chút nào cả.
“Mẹ!”
“Muộn như vậy rồi, anh có chuyện gì?”
Đối mặt với đứa con trai vừa ra tù chưa bao lâu, thái độ của Lăng lão thái quá lạnh lùng.
Lăng Hoa Thanh nói: “Tiêu Nhi vừa tới tìm con, hình như nó có chút hiểu lầm với con, con muốn hỏi mẹ có phải có ai nói với mọi người cái gì không?”
“Hiểu lầm?” Lão thái thái bỗng ngồi dậy từ trên giường, giọng cũng cao lên mấy độ: “Mày làm cái gì trong lòng mày không biết à? Có phải là muốn Lăng gia đoạn tử tuyệt tôn mày mới bằng lòng bỏ qua?”
“Mẹ, quả nhiên mẹ đã biết.” Lăng Hoa Thanh bỗng lạnh lẽo nói: “Rốt cuộc là ai?”
“Tao không biết, chỉ là một số lạ.” Lăng lão thái thái không muốn Lăng Hoa Thanh tra được, bà cụ luôn hiền lành này trở nên đặc biệt nghiêm khắc: “Mày nghe cho rõ đây, Tích Nhi là huyết mạch của Lăng gia, Thiên Vũ cũng thế, tao không cho phép mày động vào tụi nó.”
Lăng Hoa Thanh nghe xong thì giọng nói càng lạnh hơn: “Có phải là An Lan nói với hai người cái gì không? Lăng Thiên Vũ không có quan hệ gì với Lăng gia cả.”
“Tao nói có là có.” Lăng lão thái thái sắp tức đến đau tim: “An Lan không nói gì cả, tao thấy ảnh của An Niên, nó rất giống mày, nó là cháu của tao.”
“Nếu như năm đó không phải tại mày nhất quyết đuổi giết đến cùng thì cháu nội đáng thương của tao đã không bị đưa đi lúc mới ra đời, tao còn chưa thấy được mặt nó, đến chết cũng chưa từng nhìn thấy…”
Lăng lão thái thái nhịn không được nghẹn ngào: “Còn có Tích Nhi, đó là con gái của mày, sao mày có thể nhẫn tâm như vậy hả?”
“Mẹ nói An Niên rất giống con?”
Lão thái thái nói nhiều như vậy mà trừ câu này ra thì Lăng Hoa Thanh không nghe lọt tai cái gì khác.
Lúc trước Hà Song không nói cho ông ta biết An Niên rất giống mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.