Con Gái Tướng Gia

Chương 16:




Ta từng bước tiến lại gần, mỉm cười nắm lấy cằm nàng ta, trong tiếng hét của nàng ta, ta giúp nàng ta chỉnh lại trâm cài:
"Vậy nên sau ba năm làm ngoại thất, cuối cùng ngươi cũng bắt đầu muốn có vị trí rồi sao? Thậm chí còn bày ra màn kịch làm người cứu mạng, hại lão phu nhân phải nằm liệt trên giường mà vẫn không chịu hối cải?"
Nàng ta trừng mắt nhìn ta:
"Thì sao? Phu quân nguyện tin ta, chiều chuộng ta, ngươi làm được gì."
"Một con gà không đẻ trứng cũng có thể độc chiếm phủ Thái phó sao? Ngươi dựa vào đâu chứ."
Ta nhìn Mạnh Diệp ngoài cửa, hứng thú hỏi:
"Mạnh Diệp, ngươi nói xem, dựa vào đâu?"
Mạnh Diệp đứng ngoài cửa, mặt lạnh như băng.
Hoắc Lĩnh đi cùng giả vờ thoải mái quay đầu đi, giả vờ không nhìn thấy.
Ôn Vân Dương vừa nhìn thấy Mạnh Diệp, lập tức đổi sắc mặt:
"Phu quân, nàng ta nói muốn g i ế t ta và con của ta, nói rằng dù có c h ế t cũng không để ta vào cửa nhà họ Mạnh."
"Phu quân, ta không sao, chỉ cần chàng yêu thương ta, chiều chuộng ta, ta cái gì cũng được."
"Nhưng còn đứa bé thì sao?"
"Ta làm thiếp bị người ta bắt nạt cả đời, không muốn con ta còn không bằng ta. Nó cũng nên có cha ruột, có nhà của mình."
Mạnh Diệp nhìn ta thật sâu.
"Phu nhân vì nhà họ Mạnh ta vất vả nhiều năm, sao nàng lại đ.â.m vào chỗ đau của nàng ấy."
Ôn Vân Dương hiểu ý, quay đầu nắm lấy tay áo ta:
"Tỷ tỷ, ta sai rồi, ta xin lỗi tỷ, ta quỳ xuống xin tỷ, chỉ cần tỷ... á..."
Ta giật tay lại khỏi tay nàng ta, nàng ta liền thuận thế ngã xuống, bụng đập thẳng vào góc bàn trà.
Mạnh Diệp như phát điên lao tới ôm người vào lòng.
Mỹ nhân rơi lệ, quả thực động lòng người.
"Phu quân, ta đau quá."
"Tỷ tỷ không cố ý đâu, chàng đừng trách tỷ ấy."
"Tỷ tỷ chỉ là mất đi đứa con của mình, cũng không thích con của ta và chàng thôi. Chàng đừng trách tỷ tỷ."
"Á... đau quá."
"Mau đi mời thái y, mau đi mời thái y."
Hắn vô cùng hoảng sợ, còn tưởng mình là hoàng đế, thế mà lại muốn triệu thái y.
Ta không hề che giấu sự chế giễu của mình.
Hắn càng thêm chán ghét:
"Ta vẫn luôn cho rằng, dù ngươi giả vờ thanh cao cũng được, báo ân cũng được thì cũng có sự hào sảng của nữ nhi nhà tướng, nhưng không ngờ, ngươi còn đáng ghê tởm hơn cả những nữ nhân tranh đấu trong hậu cung."
"Vì con của ta, vì gốc rễ nhà họ Mạnh, ta cũng phải hưu ngươi."
Hoắc đại nhân vội vàng ngăn cản nhưng đã muộn.
Mạnh Diệp đã nói hết những lời tàn nhẫn.
"Cả đời này, điều ta hối hận nhất chính là cưới ngươi."
"Nếu nhà họ Mạnh không có người nối dõi, Tô Cẩm Hoa ngươi chính là tội nhân lớn nhất."
"Không con, ghen tuông, bất hiếu, ta hưu ngươi cũng không quá đáng."
Hoắc đại nhân nóng nảy đến mức nhảy dựng lên:
"Cẩn thận lời nói, cẩn thận lời nói."
Nhưng ta lại thẳng thắn, lấy tờ giấy hòa li đã chuẩn bị từ trước trong lòng ra.
"Muốn hưu ta, ngươi không đủ tư cách."
"Hòa li mới là lựa chọn tốt nhất của ngươi."
"Đứa con ta làm mất cho nhà họ Mạnh, coi như là báo ứng của ta, nhưng ta sẽ chờ xem báo ứng của các ngươi."
Muốn dựa vào việc hưu thê để chiếm đoạt tài sản nhà họ Tô, bàn tính của nhà họ Mạnh đã rơi ra đường lớn rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.