Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

Chương 1089: Ban đêm đi dạo




Vân Trân vốn không chờ mong công hiệu của linh tuyền mà dân gian truyền như vậy.
Có lẽ vì nàng là đại phu.
"Vân đại phu có thể thấu tình đạt lý như vậy, đúng là... Đáng quý." Vương Sướng Cẩm nói, "Ta nghe nói buổi tối có thể ngắm đom đóm trong núi, rất đẹp. Nếu Vân đại phu không chê, tối nay có thể cùng đi dạo hay không?"
Nói xong mấy câu này, lỗ tai Vương Sướng Cẩm lại đỏ lên.
Gã sai vặt đứng cạnh không khỏi sốt ruột cho chủ tử nhà mình.
Thẹn thùng như vậy làm sao theo đuổi được cô nương nhà người ta!
"À... Khụ khụ..." Vân Trân nhìn ánh mắt Vương Sướng Cẩm nhìn mình, xấu hổ quay đầu, giả vờ không thoải mái mà ho mấy tiếng.
"Vẫn là thôi đi." Vương Sướng Cẩm thấy vậy, vội xua tay, "Là tại hạ lỗ mãng. Vân đại phu vốn không khỏe, ban đêm trong núi gió lớn, Vân đại phu tốt nhất đừng ra ngoài, cứ ở trong phòng nghỉ ngơi đi."
"Xin lỗi." Vân Trân che miệng, hành lễ với Vương Sướng Cẩm.
Vương Sướng Cẩm vội xua tay.
...
Chỗ ở tất nhiên tốt.
Có cửa sổ, có thể đi thẳng ra sau núi.
Ngồi ở đó có thể ngắm hết phong cảnh trên núi.
Vân Trân đương nhiên thích.
Có điều nàng lại bắt đầu lo lắng.
Vương Sướng Cẩm biết rõ ý của Vương phu nhân và Đại bá nương, nhưng mỗi lần đều nghe họ sắp xếp đến gặp Vân Trân. Mà mấy ngày nay, ánh mắt Vương Sướng Cẩm nhìn nàng, trừ khi Vân Trân là người mù, bằng không không thể cảm nhận được.
Vương Sướng Cẩm này có lẽ có ý với nàng, chỉ là...
Đây lại là chỗ Vân Trân ưu sầu.
Cứ tiếp tục như vậy cũng không phải cách, nàng phải tìm cơ hội nói rõ với đối phương mới được.
Nghĩ vậy, Vân Trân dựa vào bàn lùn, không biết thiếp đi từ khi nào.
Đánh thức nàng là tiếng đập cửa bên ngoài.
"Vân đại phu? Vân đại phu? Người có ở bên trong không? Đến giờ cơm chiều rồi, công tử nhà ta ở Xuất Vân Hiên mời người tới." Qua tiếng đập cửa là giọng gã sai vặt của Vương Sướng Cẩm.
Vân Trân ngẩng đầu nhìn mới phát hiện trời bên ngoài đã sắp tối.
Nàng thế mà ngủ đến muộn như vậy.
"Vân đại phu..." Bên ngoài, gã sai vặt đợi một lát, không nghe thấy Vân Trân trả lời, lẩm bẩm, "Chẳng lẽ ra ngoài rồi?"
Sau đó, gã rời đi.
Vân Trân ngồi trên đệm hương bồ đến thất thần, sau đó trước khi Vương Sướng Cẩm tới, ra ngoài.
Nếu đã không có tâm tư, vậy buổi cơm chiều này vẫn nên cố gắng tránh đi.
Vân Trân vừa đi, Vương Sướng Cẩm liền tới tìm.
Đương nhiên, đây là chuyện nàng không biết.
Bởi vì hiện tại nàng đã rời khỏi Xuất Vân Hiên, tới một nơi khác của Vân Hạc sơn trang.
Nàng không có mục đích, cứ tùy tiện đi như vậy.
Đến khi mệt, phát hiện phía trước có mái đình, nàng qua đó ngồi xuống.
Nàng không biết bản thân ngồi trong đình bao lâu, mãi đến khi nàng có cảm giác đói bụng, lúc này mới đứng dậy, chuẩn bị trở về.
Nhưng nàng mới đi vài bước, lại có thứ gì đó bay qua.
Vân Trân dừng lại, quay đầu nhìn, liền trông thấy dưới bầu trời đầy sao là đom đóm bay lượn. Những con đom đóm đó thoải mái bay múa, phát ra ánh sáng nhu hòa.
Vân Trân nhớ lại chuyện trong núi có đom đóm mà Vương Sướng Cẩm kể.
Cứ thế, nàng bị đom đóm hấp dẫn.
Nhưng đang xem mê mệt, bên cạnh lại có người đi về phía này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.