Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

Chương 1205: Địch ý




Nàng bỗng nhận ra rằng mình không còn là một người nữa.
Trong bụng có một hài tử huyết mạch tương liên với nàng.
Mà đứa bé kia còn là cốt nhục của nàng và Triệu Húc.
Cảm giác diệu kỳ này làm nàng lưu luyến thế gian tốt đẹp, huống chi hiện tại ở thành Quán Châu, còn có người đang chờ nàng trở về.
Chạng vạng, xe ngựa dừng trước một khách điếm.
Ba người xuống xe ngựa, định dừng chân ở khách điếm này một đêm.
Bọn họ đặt phòng xong, thời điểm xuống đại đường dưới lầu chuẩn bị ăn cơm, bên ngoài có một đội nhân mã tới.
Vân Trân ngước mắt nhìn, không khỏi kinh ngạc.
Thế mà là người quen sao?
Không sai, đội nhân mã kia chính là đội thương nhân Hoàng Phủ sáng nay bọn họ mới chia tay ở khách điếm trong trấn.
Vân Trân nhìn thấy bọn họ, bọn họ cũng nhìn thấy Vân Trân.
Có điều so với ngày hôm qua, ánh mắt người cửa hàng Hoàng Phủ nhìn họ có hơi kỳ lạ.
Trong cảnh giác, có vài phần nghi kỵ.
Vân Trân quay đầu, không nghĩ nhiều.
"Tiểu thư, chúng ta thật sự vào trong sao?" Trong đội ngũ, có người hỏi Hoàng Phủ Ngạo Tuyết.
Hoàng Phủ Ngạo Tuyết nhìn ba người trong đại đường, gật đầu: "Vào thôi." Nói xong, nàng dẫn người đi vào.
Sau khi vào, Hoàng Phủ Ngạo Tuyết tới trước mặt nhóm Vân Trân, chào hỏi hỏi.
Lệ Vô Ngân xưa nay không quan tâm tới người ngoài, thái độ luôn lãnh đạm. Đối mặt với Hoàng Phủ Ngạo Tuyết, hắn không hề để ý.
Còn về Độc Thủ Y Tiên...
Ông cầm bầu rượu, rót rượu vào miệng, cười như không cười mà nhìn Hoàng Phủ Ngạo Tuyết.
Cho nên đến cuối cùng, vẫn là Vân Trân đứng dậy đáp lễ.
"Ba vị cứ ăn thong thả, ta lên lầu trước." Hoàng Phủ Ngạo Tuyết ôm quyền với Vân Trân, lên lầu.
"Tưởng mình là ai thế hả? Đứng trước tiểu thư cũng dám ngạo mạn như thế?"
"Đừng tưởng rằng cứu lão gia thì khinh thường người khác!"
"Cứu lão gia gì chứ? Ai biết độc Tam Khắc Phong Hầu có phải bọn họ hạ không? Bằng không sao lại trùng hợp như vậy, cố tình bọn họ biết cách giải!"
"Nói cũng đúng... Ta nghe nói bên phía Tam gia..."
Hoàng Phủ Ngạo Tuyết vừa đi lên, Vân Trân liền nghe mấy tiểu nhị cửa hàng Hoàng Phù ghé tai nhau nghị luận, nhìn họ chằm chằm.
Nghe đến đây, Vân Trân không khỏi nghi hoặc.
Thì ra sau khi giải độc cho Hoàng Phủ lão gia, Hoàng Phủ Ngạo Tuyết kể chuyện Vân Trân giải độc cho ông nghe. Nàng vừa kể xong, cái tên Đỗ Thất bị Lệ Vô Ngân cắt tay liền căm hận nói: "Ai biết độc kia có phải ba người họ hạ không? Nếu không, sao lúc lão gia xảy ra chuyện, bọn họ lại trùng hợp ở khách điếm, giải được độc ngay cả đại phu trong trấn cũng không giải được?"
Đỗ Thất bị Lệ Vô Ngân cắt nửa bên tai, ghi hận trong lòng, cho nên cố ý bôi nhọ họ.
Nhưng lời này lọt vào tai một số người lại thành hoài nghi thật.
Lúc này, có người nhớ tới việc Độc Thủ Y Tiên "càn quấy" trước đó.
Có người nói độc Tam Khắc Phong Hầu do nhóm người Vân Trân hạ, mục đích là vì ở lại khách điếm. Huống chi trước khi bọn họ đi, Hoàng Phủ Ngạo Tuyết còn trả cho họ một túi bạc.
Ban đầu, chỉ có vài người nói như vậy.
Sau đó, cái người tên Tam gia kia cũng nói khiến Hoàng Phủ Ngạo Tuyết đề phòng ba người Vân Trân. Vì thế, người của cửa hàng càng tin rằng chuyện Hoàng Phủ lão gia trúng độc có liên quan tới họ.
Do đo mới có những lời Vân Trân vừa nghe thấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.