Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

Chương 1208: Theo nhu cầu




Bọn họ vô tình bị cuốn vào một âm mưu, làm hỏng kế hoạch của kẻ đứng sau.
Hoàng Phủ lão gia không chết, kẻ phía sau đương nhiên tức giận, cho nên theo như nàng nói, một hòn đá ném hai con chim, không chỉ thành công dời sự chú ý của mọi người, còn khiến ba người họ trở thành kẻ tình nghi, giúp kẻ đứng sau hoàn toàn được tẩy trắng. .
||||| Truyện đề cử: Husky Và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn |||||
Còn về cái chết của Đỗ Thất...
Từ đầu đến cuối Vân Trân đều chưa từng nghĩ do Lệ Vô Ngân giết.
Cho nên, đây là lại thủ đoạn vu oan giá họa.
Trước đó, Đỗ Thất có mâu thuẫn với họ, muốn giết nàng, bị Lệ Vô Ngân cắt nửa bên lỗ tai, do đó ghi hận bọn họ. Thù hận giữa họ và Đỗ Thất cứ thế mà hình thành.
Hôm qua ở đại đường, Đỗ Thất lại kiếm chuyện với họ, trước khi đi, "lời uy hiếp" gã để lại rất nhiều người của cửa hàng Hoàng Phủ nghe thấy.
Bởi vậy, muốn nói hung thủ, bọn họ đương nhiên là kẻ có hiềm nghi nhất.
Kẻ hạ độc vừa lúc tương kế tựu kế, giết Đỗ Thất, giá họa cho họ.
Hoàng Phủ Ngạo Tuyết nghe Vân Trân nói, rơi vào trầm tư.
"Ngạo Tuyết." Lúc này, Tam gia lên tiếng, "Chân tướng chắc con không nghe từ một phía của họ đấy chứ? Những lời ả nói chẳng qua là giảo biện."
"Sao Tam gia biết lời ta vừa nói là giảo biện?" Vân Trân cười như không cười, "Chẳng lẽ tối qua Tam gia tận mắt nhìn thấy Đỗ Thất chết dưới kiếm của vị bằng hữu này của ta sao? Nếu Tam gia tận mắt nhìn thấy, vậy mọi người nãy giờ có phải suy nghĩ quá sâu xa rồi không? Nhưng nếu Tam gia không tận mắt nhìn thấy, nhưng lại khẳng định Đỗ Thất do bằng hữu của ta giết, vậy thì không thể không khiến người ta nghi ngờ của Tam gia."
"Ngươi..." Tam gia chỉ vào nàng, giận dữ.
"Được rồi Tam gia." Hoàng Phủ Ngạo Tuyết ngắt lời Tam gia, sau đó nhìn Vân Trân, nói, "Lời cô nương nói quả thật có vài phần đạo lý. Có điều, người chết tối qua là tiểu nhị của cửa hàng Hoàng Phủ chúng ta. Nếu không cho bọn tiểu nhị một công bằng, Hoàng Phủ gia chúng ta hơi khó ăn nói. Cho nên, trước khi sự việc được điều tra rõ ràng, ta có một yêu cầu đáp án, mong ba vị có thể đồng ý."
"Hoàng Phủ cô nương cứ nói."
"Trước khi chân tướng được tra ra, mong ba vị ở lại với đội ngũ. Chờ điều tra rõ ràng, chứng minh ba vị oan uổng, Hoàng Phủ Ngạo Tuyết ta sẽ tự mình chịu đòn nhận tội. Nhưng nếu không oan uổng, vậy dù ba vị là ai, Hoàng Phủ gia nhất định sẽ đòi lại công bằng thay tiểu nhị đã chết." Hoàng Phủ Ngạo Tuyết nhìn Vân Trân, nói.
Những người khác của cửa hàng Hoàng Phủ cũng nhìn Vân Trân.
Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Vân Trân gật đầu: "Được, chỉ là lần này chúng ta ra ngoài là vì chuyện quan trọng, không biết đội ngũ quý thương đi đâu? Nếu không thể cùng đường..."
Vân Trân nói xong, Hoàng Phủ Ngạo Tuyết cho ba người biết đích đến của họ.
Vân Trân nhìn Độc Thủ Y Tiên, Độc Thủ Y Tiên gật đầu, tỏ vẻ sẽ đi qua nơi đó, Vân Trân lúc này mới quay đầu lại, đồng ý với Hoàng Phủ Ngạo Tuyết.
...
Lần nữa xuất phát, xe ngựa của nhóm Vân Trân xen lẫn trong đội ngũ của cửa hàng Hoàng Phủ.
Đánh xe ngựa vẫn là Lệ Vô Ngân.
Vân Trân và Độc Thủ Y Tiên ngồi trong xe ngựa.
"Tiểu cô nương tên Hoàng Phủ Ngạo Thiên kia không đơn giản." Độc Thủ Y Tiên dựa vào vách xe, nói.
Vân Trân ngồi đối diện ông, gật đầu: "Đúng vậy."
Ba lời hai câu vô cùng đơn giản đã khiến họ phải đồng ý đi theo đội ngũ.
Vừa rồi thời điểm nhóm tiểu nhị của cửa hàng Hoàng Phủ vận chuyển hàng hóa, Vân Trân lén quan sát, phát hiện lúc nâng mấy cái rương, bọn họ vô cùng cẩn thận.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.