Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

Chương 1214: Kỳ Lân Huyết




Lệ Vô Ngân giao cái hộp cho Vân Trân.
Vân Trân nhận lấy, trả lại cho Hoàng Phủ lão gia.
Hoàng Phủ lão gia cầm cái hộp, có hơi kinh ngạc, có lẽ kinh ngạc rằng Vân Trân dù nhìn ra đồ trong hộp rất quý giá nhưng sau khi giành lại, không hề nghĩ ngợi mà trả cho họ.
Với tổn thất của Hoàng Phủ gia hiện tại, nếu Vân Trân và Lệ Vô Ngân muốn lấy cái hộp này đi, quả thật là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nhưng Vân Trân lại không muốn, mà trực tiếp trả cho họ.
"Đại ân của cô nương và công tử, cửa hàng Hoàng Phủ ta chắc chắn sẽ khắc ghi mãi mãi." Hoàng Phủ Ngạo Tuyết được tiểu nhị đỡ dậy, chắp tay với Vân Trân và Lệ Vô Ngân.
"Hoàng Phủ cô nương không cần khách khí." Vân Trân nhìn họ, nói. Nói xong, nàng cúi đầu, ho khan. Lệ Vô Ngân thấy nàng ho, lo lắng nhìn nàng. Vân Trân lắc đầu với hắn, nói tiếp: "Tính ra, Tam gia kia giết người là vì giá họa cho bằng hữu của ta, lần này xem như là báo thù."
Tuy Vân Trân nói như vậy, nhưng người của đội ngũ Hoàng Phủ biết nàng và Lệ Vô Ngân thật sự đã cứu họ.
Nếu hôm nay không có họ ra tay, chỉ sợ hiện tại, thi thể nằm dưới đất sẽ biến thành bọn họ.
Tam gia đã chết.
Thủ lĩnh đạo tặc cũng đã chết.
Hoàng Phủ Ngạo Tuyết cố chịu vết thương trên lưng, chỉ huy tiểu nhị cửa hàng Hoàng Phủ xử lý hiện trường. Người bị thương, nên băng bó thì băng bó, người không bị thương hoặc bị thương nhẹ thì đi an táng thi thể người của cửa hàng Hoàng Phù đã chết.
Mà đám đào tặc nhờ Vân Trân ngăn cản mới có thể giữ được mạng bị những tiểu nhị đó trông coi, bắt đầu khuân vác đá cản đường phía sau, mở đường cho họ.
Vì đội ngũ có vài người bị thương rất nặng, người của đội ngũ không thể xử lý, cho nên cuối cùng, vẫn phải làm phiền Vân Trân ra tay.
Vân Trân cũng không từ chối, nàng giúp những tiểu nhị đó xử lý vết thương trên người.
"Vân cô nương, thật sự cảm tạ người." Băng bó xong cho tiểu nhị cuối cùng, khi Vân Trân đứng dậy, Hoàng Phủ lão gia đỡ Hoàng Phủ Ngạo Tuyết tới, cảm tạ nàng.
"Cứu tử phù thương vốn là bổn phận của người hành y." Vân Trân trả lời.
May mà sư phụ Độc Thủ Y Tiên lúc này của nàng còn ở trên xe ngựa, không nghe thấy, nếu không, sợ rằng lại "giáo huấn" nàng một phen.
"Khụ khụ..." Nói xong, Vân Trân lại ho mấy tiếng.
"Sức khỏe của Vân cô nương..." Hoàng Phủ Ngạo Tuyết hỏi.
Vân Trân cười lắc đầu, hiển nhiên không muốn nhiều lời.
Hoàng Phủ Ngạo Tuyết và Hoàng Phủ lão gia thấy vậy, nhìn nhau, dường như từ trong mắt của nhau thấy được quyết định nào đó rất quan trọng.
"Vân cô nương." Hoàng Phủ Ngạo Tuyết nhìn Vân Trân, trịnh trọng nói, "Sức khỏe cô nương không tốt còn trượng nghĩa ra tay hỗ trợ, cô nương đã cứu người của chúng ta, bảo vệ đội ngũ Hoàng Phủ. Cho nên, ta và cha quyết định đưa vật ấy cho cô nương, hi vọng Kỳ Lân Huyết có thể giúp được cô nương."
Y thuật của Vân Trân, bọn họ đã chứng kiến.
Nhưng y thuật của nàng cao như vậy, lại không có cách nào trị tận gốc bệnh của mình, chắc hẳn căn bệnh đó không phải dùng cách đơn giản là có thể chữa khỏi.
Mà Kỳ Lân Huyết này, nghe nói có công hiệu khởi từ hồi sinh, có thể giải được kịch độc trong thiên hạ.
Có lẽ có thể giúp được Vân Trân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.