Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

Chương 1627: Đổi ý




Đốc đốc đốc...
Xe ngựa lệch khỏi quỹ đạo, tiến vào rừng sâu.
"Vân phi nương nương, mời xuống xe."
Lúc này, có người mở cửa xe ngựa ra.
"Đây là đâu?" Vân Trân ngồi bên trong, không cử động, chỉ nói, "Bổn cung nhớ Thái Hậu từng hứa với bổn cung sẽ đưa bổn cung tới một nơi an toàn."
Hiển nhiên cánh rừng hoang tàn vắng vẻ này không phải nơi an toàn gì, ngược lại càng giống nơi chôn xác người.
"Vân phi nương nương nói đùa. Rõ ràng Thái Hậu nương nương nói sẽ đưa Vân phi nương nương tới đây, mời nương nương xuống xe ngựa." Ánh mắt người bên ngoài trở nên âm trầm.
Người bên trong nhíu mày, đỡ vách xe đi xuống.
"Các ngươi muốn làm gì?"
Vân Trân xuống xe, nhìn hai người đứng trước mặt nàng. Một là xa phu, một là người Tô Thái Hậu an bài tiếp ứng nàng.
"Bọn ta làm gì sao?" Kẻ tiếp ứng và xa phu nhìn nhau, trầm giọng, "Đương nhiên là tiễn nương nương người lên đường."
Người nọ nói xong, liền rút bội đao trên eo, chém về phía cổ Vân Trân.
Vân Trân đứng tại chỗ, không nhúc nhích, giống như bị dọa tới choáng váng, quên có phản ứng.
Mắt thấy thanh đao kia sắp chém lên cổ Vân Trân...
Đúng lúc này, một cục đá từ xa bay tới bắn vào thanh đao kia, thanh đao rơi xuống đất.
"Ai?" Người kia quay đầu, cảnh giác nhìn xung quanh.
Xa phu cũng rút roi ra.
Rất nhanh, trong bóng đêm có vài người xuất hiện.
"Các ngươi là ai?" Người của Tô Thái Hậu hỏi.
"Người muốn mạng các ngươi!" Người dẫn đầu nói.
Dứt lời, mấy người phía sau lập tức tấn công người của Tô Thái Hậu.
"Vân cô nương." Người dẫn đầu tới trước mặt Vân Trân.
"Ừ, các ngươi tới rồi." Vân Trân gật đầu với họ.
Người trước mắt không phải ai khác, mà chính là Hữu hộ pháp phụng lệnh Lệ Vô Ngân tới đây và những giáo chúng của U Minh giáo ở phân bộ kinh thành.
Sau khi đưa ra lựa chọn trước mặt Tô Thái Hậu, Vân Trân liền nghĩ cách thông báo cho trà xá ngoài cung.
Nàng thông báo cho họ cũng vì chừa lại đường lui cho mình.
Bởi vì với sự hiểu biết của nàng với Tô Thái Hậu, Tô Thái Hậu khẳng định sẽ không thả nàng rời cung như vậy. Bởi vì để bảo vệ bí mật này, Tô Thái Hậu xưa nay đều tin chỉ có người chết.
Cho nên, bà ta tuyệt đối sẽ không để Vân Trân sống sót rời khỏi kinh thành.
Nàng liên lạc với trà xá, hẹn họ thời gian, bảo họ tối nay đi theo sau sau khi xe ngựa của nàng xuất cung. Nếu Tô Thái Hậu không ra tay, vậy thì bình an không có chuyện gì. Nếu bọn họ có hành động, nàng chắc chắn không để bà ta được như ước nguyện!
Rất nhanh, người của Tô Thái Hậu đã một chết một bị thương.
Vân Trân không ngờ người bị thương lại là xa phu. Xa phu nhân lúc người còn lại kiềm chế người của trà xá, chạy mất. Người của trà xá muốn đuổi theo.
"Đừng đuổi." Vân Trân cản họ lại, "Hiện tại thời gian quan trọng, để hai người ở lại xử lý thi thể, những người khác hộ tống ta rời khỏi kinh thành!"
"Vâng." Mọi người đáp.
Sau đó, tất cả cải trang, ra roi thúc ngựa, rời khỏi phạm vi kinh thành.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.