Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

Chương 1715: Hống hách




"Vân Phi to gan!" Vân Trân vừa nói xong, Tô Thái Hậu liền nhướng mày, quát lớn.
Vân Trân quỳ xuống.
"Ngươi có ý gì đấy hả?" Tô Thái Hậu lạnh giọng, "Phi tần trong hậu cung đều dâng lễ vật năm mới cho hoàng đế đã là chuyện thành tục lệ. Trong lễ vật đều ký thác tâm nguyện tốt đẹp dành cho hoàng đế. Nhưng ngươi hôm nay lại tới với hai bàn tay trống, là vì không hi vọng hoàng đế năm sau bình an thuận lợi, hay ngươi căn bản không để hoàng đế vào mắt, khinh thường chuẩn bị lễ vật cho ngài ấy?"
Tô Thái Hậu căn bản không cho Vân Trân cơ hội phản bác, trực tiếp định tội nàng. Bà ta nói như vậy e là muốn mượn cơ hội này chèn ép nàng, cũng coi như là ra oai phủ đầu.
"Thái Hậu nương nương bớt giận." Ngay lúc này, Thích Hoán Vân lên tiếng. Nàng ta lại từ chỗ ngồi đi ra, đến bên cạnh Vân Trân, nói với Tô Thái Hậu ngồi đối diện, "Chắc là Vân phi tỷ tỷ không có ý mạo phạm. Thần thiếp nghĩ, có lẽ do hôm nay Vân phi tỷ tỷ mới hồi kinh, chưa có thói quen này. Nhất thời sơ sẩy, về mặt tình cảm có thể tha thứ được. Xin Thái Hậu nương nương bớt giận, tha cho Vân phi tỷ tỷ lần này đi."
Từng câu từng chữ Thích Hoán Vân đều nói rất khẩn thiết, người nghe đều phải tán thưởng.
"Hoán Phi hà tất phải cầu tình cho nàng ta?" Tô Thái Hậu nhíu mày, "Vân phi cũng coi như là người cũ trong hậu cung này, có quy củ gì mà nàng ta không hiểu? Nàng ta cũng không phải mới hồi cung một canh giờ trước. Nàng ta đã hồi cung gần một ngày rồi. Thời gian dài như vậy, ai gia không tin cung nhân hầu hạ nàng ta không nhắc nhở nàng ta chuyện này. Nếu đã biết, cho dù không chuẩn bị từ trước, nhưng khoảng thời gian này cũng có thể lấy ra lễ vật năm mới khác, chứ không phải như bây giờ, hai tay trống trơn! Xem ra con người Vân phi đã về hoàng cung, nhưng trái tim vẫn ở bên ngoài. Nếu không, tại sao lại không tận tâm chuyện liên quan tới hoàng đế?"
Thái Hậu nói xong những lời này, Triệu Húc cuối cùng cũng nhìn Vân Trân.
Trong ánh mắt hắn mang vài phần nghiên cứu.
Không ai rõ hơn hắn, để nàng xuất hiện ở yến tiệc trừ tịch năm năm, hắn rốt cuộc đã tốn bao nhiêu tâm tư; cũng không ai biết thời điểm ở Nam Hoang, khi hắn nói hắn muốn đưa nàng hồi kinh, nàng khiếp sợ, cự tuyệt thế nào.
Cho nên lời Tô Thái Hậu vừa nói không phải nói cho Vân Trân nghe, cũng không phải ai khác, mà là nói với Triệu Húc!
Những lời đó, từng câu từng chữ đều chọc trúng điểm yếu của hắn.
"Thái Hậu nương nương, chắc là người hiểu lầm thần thiếp rồi." Vân Trân nói.
"Ngươi có ý gì? Ai gia hiểu lầm gì ngươi?" Tô Thái Hậu híp mắt hỏi.
"Thái Hậu nương nương, bệ hạ, mấy năm nay quả thật thần thiếp không ở trong cung, không biết trong cung từ khi nào có thêm một tục lệ như vậy, cho nên nhất thời không thể tỉ mỉ chuẩn bị lễ vật năm mới cho bệ hạ giống chư vị muội muội. Có điều, tuy thần thiếp không có lễ vật dụng tâm gì, nhưng thần thiếp vẫn có lễ vật muốn lấy ra dâng cho bệ hạ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.