Cửu Long Đoạt Vị - Tuyệt Thế Thái Tử

Chương 385: Nếu không được




"Lần này, nếu như Vương gia không có năng lực sống sót đến Hoang Châu, chết rồi thì thôi."
"Nhưng nếu ngài sống sót tiến vào Hoang Châu, hắn muốn ngài tập hợp lại những cựu thần thương nhớ Tiền Tần, cùng những kẻ bất mãn với Đại Hạ, một lưới bắt gọn."
"Đại quân Thiên Lang chỉ là thanh kiếm đầu tiên hắn mượn."
“Nếu không được, đại quân của triều đình Đại Hạ sẽ tràn vào, san phẳng vùng đất Đại Hoang, tiêu diệt hết cựu thần Tiền Tân.”
“Vương gia, nếu Hạ đế làm như vậy, ngài có làm phản không?” "Ha ha ha..."
Hạ Thiên sau xa mỉm cười: "Các ngươi đoán xem?"
Đỗ Quân nghiến răng nghiến lợi: “Nếu chúng ta ủng hộ ngài xưng đế ở Hoang Châu, ngài sẽ làm phản chứ?”
Hạ Thiên không khẳng định: “Chuyện tương lai để sau hãy nói.”
"Suy nghĩ của bản vương, các ngươi không thể đoán được, cũng không cần phai phí tâm."
"Hoang Châu, từ nay trở đi sẽ là Hoang Châu của bản vương, là Hoang Châu của người Hoang Châu."
"Bạch Phượng không chiếm nổi." "Người Thiên Lang cũng không thể cướp đi."
“Nếu người cha hời kia của ta đã thả ta đến đây, thì đừng hòng lấy lại mảnh đất này nữa.”
"Hoang Châu của ta sẽ giàu đẹp phồn vinh."
"Hai vị lão tổng đốc hãy ở đây suy nghĩ cho kỹ... Khi nào sẽ giao con gái và con trai của các ngươi cho bản vương?"
Nói xong, Hạ Thiên đặt ngọc ấn Cửu Long vào hư không.
Ở dưới cùng của ngọc ấn thứ nhất và thứ hai, trên đó đều khắc tám chữ: Nghe theo mệnh trời, ắt sẽ trường tồn.
Nhưng tám chữ ở dưới cùng của ngọc ấn được lấy ra từ mãng xà lại khác: Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ.
Mặc dù tất cả đều là chữ tiểu triện. Nhưng ý nghĩa hoàn toàn khác.
Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ, đây vốn là một câu nói trong Phật giáo Hoa Hạ, dùng ở đây... chắc chắn có ý nghĩa thâm sâu.
Nhưng nó rốt cuộc có ý nghĩa gì? Hạ Thiên còn phải suy nghĩ thêm. Trong cơn mơ hồ, Hạ Thiên có trực giác.
Nếu có thể giải mã tám chữ này là có thể tìm thấy kho báu trong long mạch chân long ở Thập Vạn Sơn.
Không nhất định là kho báu truyền thế.
Cũng có thể là kho báu do quái nhân khi nhàm chán để lại.
Hoang Châu càng ngày càng huyền bí.
Hạ Thiên buông lỏng tâm trí.
Bây giờ cần kiểm kê thu hoạch trước đã.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.