Đại Chúa Tể

Chương 348: Một quyền phá giáp




Hắc lôi và huyết quang, xé rách không gian, dao động cực kỳ cuồng bạo như hai khỏa thiên thạch ầm ầm bắn vào nhau.
"Bùm!"
Cả thiên địa rung chuyển, lôi đài sụp đổ, hắc lôi điện và xích huyết lãng dữ dội tiêu diệt lẫn nhau.
Mục Trần và Huyết Thí chân nện xuống đất, tầng tầng đất bị chấn nát, cả đá cứng cũng mềm như đậu hủ, đôi chân của họ bị cắm sâu vào trong đó.
Lôi quyền và huyến ấn đứng khựng giữa không trung, xung quanh tản mát dao động kinh khủng hủy diệt, chấn không khí biến dạng kịch liệt.
Huyết Thí sắc mặt âm hàn, một quyền buộc phải chiến của hắn lại bị Mục Trần dùng chính thân thể đỡ lấy, mà hắn lại bị hắc lôi đình đánh tan một ít huyết tinh.
Trong hắc lôi đó có chứa sức mạnh rất đáng sợ.
- Chết cho ta!
Huyết Thí quát chói tai, huyết khí cuồn cuộn tuôn ra ào ạt, cánh tay được máu tươi gia cố to lên, hai mắt càng thêm đỏ dữ tợn, mùi máu tỏa ra nồng nặc.
Lôi đình lóe lên, dao động hủy diệt bồng bềnh trong thiên địa, thân thể Mục Trần dường như phình to ra.
Quần áo nát tan, nơi ngực Mục Trận xuất hiện một đường lôi văn.
Lôi văn tràn ngập lôi quang, càng lúc càng sáng.
Lôi Thần Thể, nhất văn Lôi Thể!
Hơn một tháng tĩnh tâm tu luyện nhận linh quang quán đỉnh, có Lôi Thần Liên bổ trợ, Lôi Thần Thể của hắn đã chân chính bước vào cảnh giới nhất văn!
Và chính lúc đó, hắc lôi quấn quanh cơ thể khiến cho Mục Trần trở nên cường tráng hơn rất nhiều, như lôi thần giáng thế.
"Ầm!"
Sấm rền vang, lôi quang lóe sáng trong mắt Mục Trần, hắn tung quyền.
- Cút!
Tiếng hét như sấm nổ, nắm tay Mục Trần đầy rẫy hắc lôi, khí thế không thể ngăn cản nện vào huyết giáp của Huyết Thí.
Lôi quyền vừa chạm vào, Huyết Thí sắc mặt kịch biến, hoảng sợ vô độ. Hắn có thể nhận thấy rõ một sức mạnh đáng sợ như hồng thủy bất ngờ ập xuống người.
Trước sức mạnh tuyệt đối, huyết linh lực hùng hậu của hắn của lập tức bại lụi.
- Không ổn!
Huyết Thí hoảng sợ hét lên thất thanh, còn chưa kịp hiểu tại sao sức mạnh Mục Trần đột ngột mạnh lên đáng sợ, hắn phải vội lui trước.
Nhưng Mục Trần chiến đấu cũng là kẻ lão luyện, đâu dễ cho hắn cơ hội thoát thân. Từ nãy đến giờ phải nhẫn nại chịu đòn, thúc giục Lôi Thần Thể, ngưng tụ sức mạnh tối cường để một kích đánh tan đối thủ!
Chỉ nháy mắt khi Huyết Thí vừa mới lui lại, luồng sức mạnh tối cường mà Mục Trần ngưng tự đã không hề giữ lại chút nào, hoàn toàn trút ra.
"Đùng!"
Khán giả chỉ thấy hắc lôi đột nhiên bành trướng, áp chế hoàn toàn huyết linh lực.
Một quyền xung kích, hắc lôi cuồng nộ.
"Rầm!"
Huyết giáp gần như bị một quyền đánh cho nổ nát bấy, những gai nhọn đáng sợ cũng bị hắc lôi đánh tan tành.
Hắc lôi như nộ long giương nanh múa vuốt, hoành hành chẳng nể nang.
"Uỳnh!"
Huyết giáp hoàn toàn bị phá nát, Huyết Thí phun máu, thân hình như bị lôi chùi nện vào bắn xuống đất như sao rơi, lăn dài cả mấy trăm trượng trên mặt đất.
Tiếng sấm rền cũng dần dần tan mất.
Hắc lôi và huyết quang cùng lúc biến mất, nhưng khắp bốn phía quảng trường Bắc Minh đều trở nên yên tĩnh vô cùng, mọi người trố mắt nhìn lôi đài mà kinh hãi.
Mục Trần vẫn còn giữ nguyên tư thái tung quyền, còn bên dưới mặt đất là một đường đất đá ngổn ngang, cuối con đường là một đống hỗn độn.
Hắn dùng một quyền đánh bay Huyết Thí!
Không chỉ Thái Đỉnh linh viện há mồm trợn mắt, ngay cả đệ tử Bắc Thương linh viện rất tin tưởng vào chiến lực của Mục Trần cũng phải ngây người trước một màn đánh bay Huyết Thí.
- Quyền của hắn khi nào lại lợi hại như thế?
Tô Huyên cũng chấn kinh không kém, một quyền khi nãy tuyệt đối đủ sức đánh trọng thương một gã Thông Thiên cảnh sơ kỳ.
- Chiến lức của hắn lại tăng lên...
Triệu Thanh Sam, Hạc Yêu và vài người có chút xích mích với Mục Trần thì tái mặt, sợ hãi trước biểu hiện cường hãn của Mục Trần.
Bất tri bất giác tên tân sinh kia đã qua mặt bọn họ, thậm chí qua đứt đuôi con nòng nọc mất rồi.
Đấu trường yên tĩnh, mọi ánh mắt lại đổ dồn về khu vực hoang tàn đổ nát, một bóng người chật vật thê thảm đang cố gắng lảo đảo đứng lên.
Đó là Huyết Thí, và lúc này hắn thật sự đỏ máu, nhưng là đổ máu đầy người, cánh tay phải gần như bị phế lủng lẳng bên cạnh, dường như xương cốt đã bị một quyền khi trước của Mục Trần đánh gãy nát.
Thần giáp trên người nát hết phân nửa, cực kỳ tê tái, ảm đạm như có thể biến mất bất kỳ lúc nào.
Một kích đáng sợ của Mục Trần đã khiến hắn trọng thương nghiêm trọng.
- Không tin được...
Huyết Thí cũng khó tin nhìn chính cánh tay phải lủng lẳng của mình, Huyết Thần giáp cũng bị phá hủy. Huyết giáp của hắn đủ sức chịu nổi một kích mãnh công của cường giả Thông Thiên cảnh trung kỳ, vậy mà một quyền của tên tiểu tử Hóa Thiên cảnh hậu kỳ sao có thể phá được Huyết Thần giáp của hắn?
- Ngươi thua!
Mục Trần hờ hững nhìn Huyết Thí, tên kia đã văng ra khỏi lôi đài, theo quy tắc thì đã thua trận tỷ thí này.
Nghe được Mục Trần nói như thế, gương mặt Huyết Thí bỗng nhiên giật giật méo mó, mắt phừng phừng lửa giận. Đường đường là Huyết Thần vương tộc, sao lại có thể thua một tên tiểu tử vô danh?
- Ta làm thịt tên khốn nạn nhà ngươi!
Huyết Thí siết tay lại, một thanh huyết thương ngưng tụ ra, hắn lướt tới lao lên, hướng thẳng đến cổ họng Mục Trần mà đâm.
- WTF?
Trên khán đài, đệ tử Bắc Thương linh viện thấy Huyết Thí đã mất tư cách tái chiến lại bất chấp quy định, nhất thời xôn xao chửi rủa.
Mục Trần cười khẩy nhìn Huyết Thí. Huyết Thần giáp bị phá, tốc độ đã chậm đi nhiều, lại còn đang trọng thương cực nặng, lúc này còn khiến ai sợ hãi được chứ.
"Phốc!"
Mục Trần lắc mình đã biết mất, khiến Huyết Thí trợn mắt, khi thấy Mục Trần đã sát bên cạnh.
- Ta nói rồi, ngươi đánh nàng bị thương, thì phải trả giá đắt. Bây giờ dám phạm quy trước, thế thì không trách ta được!
Giọng nói gần trong gang tấc, Mục Trần mặt mày dữ tợn, khóe môi cười gằn đáng sợ. Tên đê hèn dùng thủ đoạn đê tiên đả thương Lạc Li, hắn không nổi sát tâm mới lạ.
Hơn nữa hắn cũng chẳng phải đệ tử Bắc Thương linh viện, cần gì phải nương tay?
Cảm nhận sát khí đáng sợ trong lời nói của Mục Trần, Huyết Thí giật mình tỉnh lại, ánh mắt kinh hãi vô cùng. Chẳng lẽ tên Mục Trần này cố ý đợi hắn phạm quy sao chứ?
Vì nếu hắn phá hoại quy định, Mục Trần sẽ có thể giết chết được hắn, một cái cớ cực kỳ hợp lý.
- Tên khốn nạn!
Huyết Thí thấy lạnh người, phẫn nộ và sợ hãi, nhưng chẳng kịp làm gì thêm vì hắc lôi chưởng của Mục Trần đã hướng về lồng ngực hắn.
Thế công cực kỳ ác độc.
- Dừng tay!
Chính lúc đó, một tiếng hét vang vọng không gian, uy áp kinh khủng quét tới, khiến cho thân thể Mục Trần bị khựng lại.
- Ha ha! Phí viện trưởng, đệ tử tỷ thí mà ngươi ra tay thì thật là tùy tiện quá.
Thế nhưng uy áp kia chỉ vừa bao phủ thì một tiếng cười bình thản khác xua tan đi mọi áp lực lên người Mục Trần.
Mục Trần lại thoải mái hành động như cũ.
Hàn quang lóe lên, chưởng không do dự đập vào ngực Huyết Thí, một tiếng sấm rền vang lên vô tình.
Một kích đắc thủ, Mục Trần đột nhiên cảm thấy nguy hiểm ập tới, hắn vội vã lui gấp, vừa đúng lúc một bóng người mập mạp xuất hiện bên cạnh Huyết Thí, chụp lấy.
- Tiểu tử thật ác độc!
Người ra tay chính là Thái Đỉnh viện trưởng Phí Thanh Tùng, lão nhìn Huyết Thí khí tức mơ hồ, lồng ngực lõm vào như sắp vỡ, tính mạng bị đe dọa nghiêm trọng, nhất thời sắc mặt kinh biến, hung ác nhìn sang Mục Trần.
Linh lực trong thiên địa đột nhiên ngưng tụ thành thực chất, ép lấy Mục Trần như muốn nghiền nát hắn.
Mục Trần như lọt vào vũng cát lún, không thể di động, sắc mặt kinh hãi. Sức mạnh này căn bản hắn không thể phản kháng.
Nhưng đúng lúc một thân ảnh vĩ ngạo xuất hiện trước mặt Mục Trần, lão vung tay lên giải vây cho hắn, áp lực trực tiếp tan thành mây khói.
Thái Thương viện trưởng xuất hiện, sắc mặt bình thản nhìn Phí Thanh Tùng, giọng nói thản nhiên mà như thiên lôi cuồn cuộn vang khắp không gian, khiến cho linh khí thiên địa cũng sôi trào.
- Phí viện trưởng, Bắc Thương linh viện của ta lấy lễ mà đãi, nên ngươi nghĩ rằng chúng ta dễ khinh sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.