Đại Chúa Tể

Chương 78: Tiến cảnh




Thời gian như cát chảy qua tay, chớp mắt đã qua nửa tháng.
Nửa tháng, mỗi ngày Mục Trần đều được huấn luyện khắc nghiệt dưới thác nước với cường độ càng lúc càng cao. Không đếm được hắn đã mấy lần nhảy qua nhảy lại hai cọc gỗ, cũng không biết được hắn bị đánh văng xuống hồ là lần thứ bao nhiêu, ngón tay của hắn cũng rất nhiều lần sưng to đỏ bừng. Nếu hắn không có linh lực hùng hậu liên tiếp xoa dịu chăm sóc cho xương cốt máu thịt ở đầu ngón tay, e rằng sớm đã dập nát.
Năm ngày trước, hắn còn bị choáng váng đến nửa mê nửa tỉnh, bị Mạc sư xách đầu kéo lên bờ. Tên thiếu niên ngày thường hòa nhã ấm áp như ánh mặt trời, nhưng khi có thể nhìn thấy hắn tập trung làm cái gì đó, thì ngay cả Mạc sư cũng phải biến sắc.
Bất quá trải qua tuần đầu tiên để thích ứng, Mục Trần bắt đầu tỏ ra thiên phú kinh người của hắn. Dù bị thương không ít, nhưng hắn tiến bộ cũng thần tốc.
Mỗi một ngày đêm, Mạc sư dễ dàng thấy rõ hắn thích ứng tốt hơn hôm trước, dần dần nắm bắt được thời cơ và tốc độ của dòng nước đổ xuống.
Còn chỉ pháp của hắn mỗi lần bị sưng tấy lại được linh lực săn sóc ân cần, rèn luyện nó trở nên ngày càng cứng cáp hơn, ngẫu nhiên có những lúc đâm thủng được vài cọc gỗ rơi xuống từ trên cao.
Huấn luyện ma quỷ gian khổ vô cùng bắt đầu thấy được hiệu quả.
Nửa tháng đó cũng không chỉ mỗi Mục Trần tăng cường chiến lực, bốn người cũng đang khốn khổ chịu áp lực của dòng nước bạc bên kia đồng loạt tiến bộ, rõ rệt nhất là Trần Phàm và Hoắc Vân.
Dù sao lúc trước hai người họ đã sớm thử ngưng tụ linh luân vài lần, hiện nay chỉ cần bước từng bước nhỏ cũng có thể chân chính vượt qua bình cảnh. Rốt cuộc đến ngày thứ 13, bọn hắn mừng rỡ vô cùng khi phát hiện trong khí hải đã hoàn toàn có thể ngưng tụ linh lực thành quang luân, khiến cho lực lượng đề thăng mạnh mẽ.
Nhưng dù cho họ thành công đột phá Linh Luân cảnh, Mạc sư vẫn bắt buộc cả hai ngồi tu luyện dưới thác nước, để mau chóng ổn định cảnh giới thật vững vàng, tránh trường hợp không công lại bị phá rớt cảnh giới.
Đường Thiên Nhi và Mặc Lĩnh thấy bọn kia đã thành công, cũng bị kích thích không nhỏ, thời gian nghỉ ngơi hằng ngày của họ cũng giảm đi nhiều, cắn răng kiên trì nhận áp lực để vận chuyển linh lực trong người, hối hả tăng cường để mau chóng tiến vào Linh Luân cảnh.
Mặt trời chói chang treo trên đỉnh thác nước, bên dưới có năm thiếu niên đang gian nan rèn luyện, không hề để ý đến thời gian lặng lẽ trôi qua.
"Ầm Ầm."
Dòng nước chảy theo những cái khe trên núi, rồi vươn ra ngoài khoảng không mà trút xuống hồ nước bên dưới, tạo nên một màn hơi nước đậm đặc tràn ngập mặt hồ.
Bên cạnh hồ, Mạc sư khoanh tay đứng nhìn, liếc mắt qua bốn đệ tử đang xếp bằng ngồi tu luyện, cảm nhận linh lực hùng hồn theo thời gian của họ mà gật đầu, quay lại nhìn qua kẻ kia đang thoắt ẩn thoắt hiện sau màn nước.
Thác nước dường như càng lúc đổ xuống càng nhanh hơn, lượng nước khổng lồ trút xuống tạo những tiếng động rung chuyển đất đá, lại nghe như tiếng sấm rền, vang vọng khắp nơi trong khe núi.
Dưới thác, trên một cái cọc gỗ chỉ vừa một bàn chân, cái bóng Mục Trần như linh hầu xẹt qua xẹt lại hai cọc gỗ cực kỳ nhanh, thậm chí nhiều khi nhìn không kịp.
- Còn chưa đủ!
Nhưng Mục Trần lại chưa hề hài lòng với tốc độ đó, nhíu mày, hơi nước lạnh lẽo phả vào gương mặt giúp cho hắn luôn luôn giữ được sự tỉnh táo.
Linh lực hắc ám từ trong người Mục Trần trào ra quấn quanh hai chân, tiếng ầm ầm vang vọng bên tai đột ngột biến mất.
Dòng nước che kín tầm mắt liên tu bất tận trút xuống.
Mục Trần nhẹ nhàng híp mắt lại, bất chợt nhanh như chớp xuyên qua bức màn nước dày đặc, tốc độ của hắn đã được đẩy lên tới cực hạn của bản thân.
Một cái bóng mơ hồ xuất hiện trên cọc gỗ, nhưng bất ngờ dòng nước lại hoàn toàn xuyên qua, rồi nó cũng ngay lập tức biến mất, không ngờ đó lại là tàn ảnh sinh ra khi tốc độ cao đến một mức nhất định!
- Ồ?
Bên cạnh hồ nước, Mạc sư vẫn luôn chú ý tới hắn, bất giác thốt lên một tiếng kinh ngạc.
Lúc này cơ thể Mục Trần như bị ngăn cách với bên ngoài. Hắn cảm nhận rõ cơ thể đang trở nên nhẹ đi nhiều. Vốn dòng nước kia hắn vẫn chưa nắm chắc hoàn toàn tốc độ chảy xiết của nó, nhưng hiện tại lại có vẻ như nó bị chậm lại một chút, khiến cho bản thân có thể nhìn thấy rõ ràng hơn khoảng trống trên màn nước bạc.
Chỉ cần xuyên qua cái khoảng trống kia, có nghĩa là hắn sẽ vượt thác mà không dính một giọt nước nào!
"Véo!"
Bóng Mục Trần phóng ra, hai chân không ngừng thúc giục linh lực hắc ám, khiến cho hắn giống như một cái tia màu đen, từ trong thác nước xuyên ra ngoài.
"Roạt!"
Ngay khi đặt chân lên trụ gỗ, một cái bóng đen rơi xuống theo dòng nước xiết.
Mục Trần tập trung bình tĩnh, song chỉ vươn ra, vừa ngừng lại giây lát liền phóng thẳng tới như tên rời cung, sắc bén như trường thương, xé toang hơi nước, cực kỳ chính xác điểm vào cái bóng đen đang lao nhanh xuống dưới.
"Phụp!"
Một tiếng vang trầm trầm truyền ra, hai ngón tay của Mục Trần đã mạnh mẽ đâm thủng cọc gỗ, vụn gỗ văng ra, hòa vào khối nước rơi xuống hồ.
Một cảm giác vui sướng bất chợt từ trong lòng dâng lên, 20 ngày qua đây là lần đầu tiên hắn ra tay một cách sung sướng thoải mái như thế này, cảm giác sức mạnh chạy trong cơ thể như thể dòng nước cuồng bạo trước mặt đã ngấm vào người.
- Ha ha ha!
Cảm giác sướng khoái dâng cao lên khiến hắn nhịn không nổi mà cất tiếng cười khoái trá, bất chợt hắn lại hóa thành một tia hắc ám đen ngòm xuyên qua thác nước.
"Phụp!"
"Phụp!"
"Phụp!"
Lúc hắn xuyên qua đó, hai ngón tay liên tiếp công kích ba bóng đen, chính xác mà nhanh như điện đâm thủng vào ba cái cọc lần lượt rớt xuống gần sát nhau.
Cái tiếng động nghe rất đã tai, lại hòa vào tiết tấu của dòng thác tạo thành một bản giao hưởng tuyệt vời trong lòng Mục Trần.
Đường Thiên Nhi và mấy người kia cũng bị tiếng cười và những âm thanh giòn giã bên này thu hút, nhìn thấy cái bóng đen như quỷ mị xuyên qua xuyên lại thác nước, bất giác đều cảm thấy khó tin.
- Cái... tên điên.
Trần Phàm hé miệng mắng khẽ. Hôm kia, sau khi ổn định thực lực Linh Luân cảnh được mấy ngày, hắn không cam chịu nghe lời Mạc sư an phận ngồi yên tu luyện, đã thử leo lên cọc gỗ, nhưng chỉ nháy mắt bị dòng nước ập xuống đầu nhận chìm trong hồ nước dù đã có linh lực bảo hộ.
Vậy mà hiện tại, Mục Trần chẳng những vượt qua thác nước như đi trên đất bằng, lại còn đâm thủng hết mấy cái cọc rơi nhanh như sao chổi kia, tốc độ và chỉ lực của hắn đã tăng cường đến đáng sợ như thế sao?
Quái thai như hắn, khắp Bắc Linh viện e rằng chỉ có tây viện Liễu Mộ Bạch mới có thể so sánh.
Cạnh hồ, Mạc sư cũng tỏ vẻ hài lòng gật gù.
Hơn mười phút sau, Mục Trần bất chợt dừng lại, hai chân ổn định thăng bằng trên một cọc gỗ.
Hắn cũng không rời khỏi đó, mà ngược lại dưới ánh mắt tò mò nghi hoặc của mấy người Đường Thiên Nhi, hắn cong chân hạ người xuống, đặt mông lên cọc gỗ rồi xếp bằng, linh lực hắc ám từ trong cơ thể dũng mãnh bùng ra, ngăn cản hoàn toàn dòng nước đang ập xuống đầu.
Đường Thiên Nhi nhìn hành động và tư thế kỳ quái của hắn Mục Trần, ngạc nhiên đến mức ngẩn ngơ, bất giác cảm thấy dường như có một dao động linh lực khá đặc biệt phát tán ra từ cơ thể tên kia.
- Chuyện này...?
Mạc sư khẽ cau mày:
- Linh quyết công pháp mà hắn tu luyện có đột phá?
Mạc sư đoán rất chính xác, trước đó Mục Trần bỗng dưng cảm giác một loại vui sướng trong cơ thể mà khó diễn tả được, khi hắn đề thăng tốc độ lên cực hạn, thì đồng thời phát hiện linh lực trong người lại chủ động vận chuyển. Mà lộ tuyến vận chuyển của nó chính là công pháp Đại Phù Đồ quyết.
Linh lực hắc ám cuồn cuộn tuôn ra, dũng mãnh xông vào khí hải, tinh thần của Mục Trần theo đó cũng chui vào. Hắn kinh ngạc khi thấy phía trên linh luân của hắn, linh lực hắc ám đang hội tụ từng chút một, hình thành một hắc tháp hư ảo nhỏ chừng bàn tay.
Hắc tháp rất mờ, cứ như nếu có gió thổi qua sẽ tan đi mất. Nhưng nhìn kỹ lại, hắc tháp hình như có chín tầng, ngoại trừ tầng dưới cùng có vẻ hiện ra rõ ràng một chút, thì những tầng còn lại đều mờ ảo khó thấy.
Ngay lúc đó, trong cơ thể hắn lại xuất hiện những đốm đen thần bí khi trước, trải khắp mọi chỗ trong cơ thể. Hắn tinh tế quan sát tổng thể, thì thấy rõ những đốm đen kia nếu có thể nối lại, cũng hình thành một ngọn tháp với hình dạng giống hệt hắc tháp trong khí hải kia.
Cùng lúc ở bên ngoài, Mạc sư nhìn thấy linh lực hắc ám của hắn bắt đầu khởi động, hình thành một tòa tháp không quá rõ màu đen.
Ngọn tháp kia bao bọc toàn bộ cơ thể hắn bên trong.
"Ầm Ầm Ầm"
Thác nước cuồn cuộn đổ xuống, nện vào hắc tháp mờ ảo, nhưng không hề khiến nó sứt mẻ chút nào.
Bất quá hắc tháp chỉ hiện ra một chút, liền nhanh chóng tiên tan, Mục Trần đã mở mắt ra, ánh mắt tràn ngập vui sướng cực độ.
Đại Phù Đồ quyết mà hắn tu luyện, thật ngờ hôm nay đã tiến vào cảnh giới Ngưng Hình!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.