Đại Chúa Tể

Chương 99: Đại hội cửu vực




Tin tức Liễu vực tổ chức đại hội cửu vực như gió nhanh chóng truyền khắp ngõ ngách Bắc Linh cảnh, khiến cho cả Bắc Linh cảnh chấn động.
Đại hội cửu vực chính là sự kiện long trọng nhất ở Bắc Linh cảnh, thông thường chỉ khi nào có việc gì đó cực kỳ quan trọng mới được tổ chức. Đại hội lần trước chính là chuyện phân định địa vị và địa bàn của chín địa vực, định hình Bắc Linh cảnh cho đến bây giờ.
Thế nhưng hiện tại Liễu vực đột ngột mời tất cả các thế lực đến dự đại hội cửu vực, sự kiện này có nguyên nhân là gì?
Dù cho ai ai cũng đang nghi hoặc chưa hiểu, nhưng họ có thể mơ hồ nhận ra vài dòng sóng ngầm đang bắt đầu chảy, có lẽ cảnh tượng Bắc Linh cảnh nhiều năm nay an bình sẽ không còn kéo dài được bao lâu nữa.
...
Mục thành, Mục phủ.
Trong phòng khách, không khí vô cùng nặng nề, Mục Phong ngồi ghế chủ tọa sắc mặt biến đổi không ngừng, Mục Trần và Chu Dã đều có mặt, hầu hết cao tầng lãnh đạo của Mục vực đều tề tựu nơi đây.
Mục Phong sẳng giọng chậm rãi cất tiếng:
- Liễu vực đột nhiên tổ chức đại hội cửu vực... bọn chúng muốn làm gì đây?
Mọi người đều yên lặng, Liễu vực có hành động này quá mức bất ngờ, không ai hiểu được chủ ý của họ là gì. Đại hội cửu vực, sự kiện này cũng không phải tùy tiện muốn là có thể tổ chức a....
Mục Trần nheo mắt nhíu mày, trực giác cho hắn biết Liễu vực tất nhiên có mưu đồ, mà mưu đồ này chắc chắn là cực kỳ bất lợi cho Mục vực của hắn.
- Liễu vực hành động quá bất ngờ, khiến cho ta cảm thấy hơi bất an, nếu không rõ ràng thì không nên để ý tới bọn họ, không tham gia đại hội cửu vực.
Chu Dã trầm ngâm nói.
- Không đi không được, đại hội cửu vực là tất cả chín vực chủ đồng ý lập ra quy định, bất kể ai mời dự đại hội thì tám vực còn lại đều phải tham gia. Nếu chúng ta đơn phương phá hỏng quy định đó thì đối với chúng ta không có chỗ nào tốt
Mục Phong lắc đầu, nói tiếp:
- Hơn nữa, nếu bọn họ thật sự nhắm mục tiêu về Mục vực chúng ta, thì dù cho chúng ta không tham dự cũng khó mà tránh khỏi, ngược lại không chừng còn tạo cơ hội cho Liễu vực hội thi triển thủ đoạn gì đó, chia rẽ chúng ta đối với các địa vực khác...
Chu Dã thở dài, nói:
- Vậy chúng ta nên làm gì?
- Sáng mai triệu tập nhân mã, dẫn theo lực lượng mạnh nhất Mục vực đến tham dự đại hội cửu vực.
Mục Phong vỗ mạnh lên mặt bàn, lạnh lùng nói:
- Ta cũng không tin Liễu vực chúng nó có thể há một miệng nuốt gọn Mục vực chúng ta. Truyền tin cho vực chủ Đường Sơn và những vực chủ còn lại, ta nghĩ bọn họ cũng đang bất an như ta, nhưng nếu Liễu vực dám làm càn chuyện gì, tám vực cùng phản đối xem hắn định thế nào.
Chu Dã gật đầu, tuy không rõ Liễu vực đang có mưu mô gì, nhưng cho họ thêm một lá gan cũng không dám cùng lúc đắc tội tất cả tám địa vực khác.
Mục Trần nhìn sắc mặt căng thẳng của Mục Phong, đôi mắt hắn cũng nghiêm trọng hơn nhiều. Xem ra phụ thân cũng mơ hồ nhận ra một chút mùi vị nguy hiểm. Bất quá đám Liễu vực kia nếu có gan ra tay với Mục vực của hắn, Mục Trần tuyệt đối không cho chúng dễ dàng thỏa nguyện.
...
Địa điểm tổ chức đại hội cửu vực chính là một vùng trung ương Bắc Linh cảnh, một tòa thành thị tên gọi là Cửu Vực thành. Lần trước tổ chức đại hội cửu vực chính là ở nơi này, cũng vì sự kiện đó mà thành thị này được đặt tên như vậy.
Khu vực này là một mảnh đất trung lập, không thuộc quản chế của bất kỳ địa vực nào. Nhưng một khi có ai đó muốn tổ chức đại hội, thì họ chính là chủ trì, phải đón tiếp các thế lực khác.
Thành thị này ngày thường cũng không quá đông đúc, nhưng từ lúc Liễu vực phát tin đại hội cửu vực, nháy mắt liền biến đổi trở thành khu vực được chú ý nhất Bắc Linh cảnh. Sự quan tâm của mọi người thậm chí còn cao hơn cả giải đấu Danh ngạch tranh đoạt chiến cách đây chưa lâu của Bắc Linh viện.
Dù sao danh ngạch tranh đoạt chiến cũng chỉ có một số ít người đủ tư cách tranh đoạt mà thôi, thành ra thắng bại trong sự kiện đó không liên quan đến quá nhiều người, phần lớn quan tâm chỉ là khán giả phấn khích náo nhiệt.
Nhưng đại hội cửu vực lại khác, nó chính là vận mệnh của Bắc Linh cảnh, là sự kiện rung chuyển tất cả các thế lực Bắc Linh cảnh. Đối với chuyện liên quan trực tiếp đến bản thân, có lẽ trong Bắc Linh cảnh này không có ai không chú ý.
Khi Mục Phong dẫn theo đông đảo tinh anh đến được Cửu Vực thành, thành thị hôm nay đã người ra kẻ vào tấp nập, có thể nhìn thấy khắp nơi đủ mọi thế lực cũng đều tề tựu với người ngựa đông đúc dũng mãnh nhập thành.
Mục vực lần này đi đã mang hết tinh nhuệ, không chỉ có Mục Phong tự mình dẫn đầu, mà Chu Dã, Mục Trần cùng với bốn vị thành chủ đều phò tá đi theo, ngay cả Ôn Linh vừa tấp cấp Linh Trận sư cấp 2 cũng theo đoàn. Đoàn người Mục vực hơn 1000 người chậm rãi di chuyển, khí thế bức người.
Cửu Vực thành cũng vì đại đội Mục vực kéo đến mà xôn xao không ít, rất nhiều thế lực chủ động tiến ra chào đón, Mục Phong đều hoàn lễ chu đáo.
Binh mã Mục vực kéo đến một thạch điện trong trung tâm thành thị thì dừng lại, ánh mắt Mục Phong quét nhìn xung quanh, bắt gặp những đạo quân quy mô không nhỏ, hẳn nhiên chính là binh mã của những vực chủ khác, xem ra họ cũng đã được cảnh báo, âm thầm cảnh giác.
- Mục huynh.
Cách đó không xa, một tiếng cười chào hỏi truyền đến, Mục Phong quay đầu lại thì thấy Đường Sơn dẫn theo thân tín đang bước nhanh tới.
- Đường huynh.
Mục Phong cũng vội vàng tiếp đón, Mục Trần nhanh chóng đi theo, nhìn sau lưng Đường Sơ, hắn cũng giật mình khi thấy ngay cả Đường Thiên Nhi cũng tháp tùng theo cha của nàng.
Đường Thiên Nhi cũng thấy ánh mắt của Mục Trần, đôi mắt xinh đẹp sáng rỡ vui mừng, nhìn hắn mà trợn mắt rồi khẽ cười.
Mục Phong và Đường Sơn nhanh chóng tiến sát đến, thấp giọng nói chuyện gì đó, sắc mặt rất nghiêm trọng.
- Sao ngươi cũng đi theo tới đây?
Mục Trần đứng sau Mục Phong, nhìn qua cô nàng bên cạnh, tỏ vẻ kinh ngạc hỏi.
- Phụ thân dường như rất xem trọng đại hội cửu vực lần này, ta ở lại Đường vực cũng nhàm chán, nên đi theo tới đây xem.
Đường Thiên Nhi cười trong trẻo, nhưng mày liễu nhanh chóng nhíu lại, mắt to nhìn quanh quất, áp sát vào Mục Trần nói nhỏ:
- Ta nghe nói Liễu vực muốn nhân dịp này làm một cái gì đấy.
- Nếu không họ phí tâm cơ lớn như vậy mở đại hội cửu vực để chơi sao?
Mục Trần khẽ cười:
- Tuy chín đại vực đều có tư cách mở đại hội, nhưng từ sau lần đại hội vận mệnh Bắc Linh cảnh đến nay chưa từng tổ chức một lần nào nữa.
- Ngươi có bao giờ nghe nói cái Liễu Kinh Sơn chứ?
Đường Thiên Nhi lặng lẽ nói:
- Ta nghe phụ thân nhắc cái đến cái tên đó rất trịnh trọng....
- Liễu Kinh Sơn?
Mục Trần giật mình thảng thốt, đồng tử co lại, thấp giọng trả lời:
- Liễu Kinh Sơn là cha của Liễu Kình Thiên, năm xưa là cường giả mạnh nhất Bắc Linh cảnh, thế nhưng ba năm trước đã mất tích, tại sao cha của ngươi lại nhắc đến lão già đó?
Đường Thiên Nhi lắc đầu, nói:
- Ta cũng không rõ.
Mục Trần nhíu mày, trong lòng bất an càng dữ dội. Liễu Kinh Sơn kia năm xưa là người mạnh nhất Bắc Linh cảnh, thực lực cũng là Thần Phách cảnh hậu kỳ, nghe nói kém một trong bước có thể tiến vào Tam Thiên cảnh, nhưng sau lại mất tích không rõ, tin đồn là vì tu luyện gặp sự cố trọng thương mà chết...
- Không lẽ lão già kia vốn không chết?
Mục Trần run rẩy, nếu Liễu Kinh Sơn mà chưa chết, lão mà xuất hiện thì chẳng phải Liễu vực có ngay hai gã cường giả Thần Phách cảnh hậu kỳ? Lại còn có Liễu Tông, tổng cộng là ba vị Thần Phách cảnh, chiến lực như thế thì không một vực nào ở Bắc Linh cảnh đủ sức một mình chống chọi.
Hơn nữa... cảm giác bất an chính là Liễu Kinh Sơn ba năm trước đã có thực lực Thần Phách cảnh hậu kỳ, nếu lão thật còn sống, lỡ như có tiến cảnh, thì hiện tại chẳng phải.... đã là Tam Thiên cảnh?
Nghĩ vậy, Mục Trần lạnh run hít một hơi lo lắng. Tam Thiên cảnh, bao năm qua Bắc Linh cảnh chưa từng xuất hiện, nếu Liễu vực có được cường giả mang cảnh giới đó, thì chân chính trong Bắc Linh cảnh không còn thế lực nào dám chống lại.
Mục Trần nhanh chóng tỉnh lại, sắc mặt không tốt, bên cạnh Đường Thiên Nhi thấy thế chỉ biết le lưỡi, hai tay chắp sau lưng không nói gì nữa.
Sau khi tiến vào thạch điện, Mục Trần cũng thấy rõ ánh mắt Mục Phong rất nghiêm trọng, còn ẩn chứa một chút bất an. Nhiều năm nay lần đầu tiên nhìn thấy phụ thân tỏ ra ngoài mặt như thế.
Xem ra Đường Sơn cũng báo cho vài tin tức bất lợi.
Trong thạch điện cực kỳ rộng rãi, bóng người nhấp nhô, trên thạch tòa đã có không ít vực chủ khác ở sẵn đó, cười nói trò chuyện. Bất quá Mục Trần nhận thấy rõ trong những tiếng cười không mấy tự nhiên đó cũng mơ hồ có một khí vị bất ổn.
Xem ra cái tin tức nọ không cánh mà đã truyền ra khắp nơi.
Mục Phong cũng tìm một chỗ trên thạch tòa ngồi xuống, Mục Trần và Chu Dã đứng sau lưng, ánh mắt nhìn về phía đối diện. Nơi đó có một thiếu phụ xinh đẹp diện bộ trang phục toàn đỏ. Mỹ phụ ý cười trong trẻo, chỉ thoáng qua cũng khiến người ta chú ý, phía sau nàng, Mục Trần lại bắt gặp một người quen, Hồng Lăng. Không ngờ ngay cả nàng cũng đi theo mẫu thân đến chỗ này.
Hồng Lăng cũng nhìn thấy Mục Trần, nhoẻn miệng cười, đôi mắt như hoa đào lung linh như nước, thừa hưởng một chút sự quyến rũ mê hồn của mẫu thân nàng.
- Nha đầu, thích tiểu tử Mục gia hử?
Từ khi Mục Phong tiến vào, ánh mắt của mỹ phụ nọ vẫn luôn nhìn lão, khẽ nghiến răng, rồi bất chợt ném cái nhìn sang thiếu niên bên cạnh, bất ngờ hỏi Hồng Lăng.
- Mẹ, nói lung tung gì đó a.
Hồng Lăng cười đỏ mặt, hơi xấu hổ cáu giận.
- Mục Phong chẳng phải thứ tốt lành, con trai hắn khẳng định cũng không tốt được bao nhiêu. Nếu ngươi không thích thì ít quan hệ một chút đi.
Mỹ phụ thản nhiên nói, trong thanh âm có một tia oán khí.
- Hiện giờ ngươi đã đạt được danh ngạch của Vạn Hoàng linh viện, tiền đồ sau này không nhỏ, đến lúc đó sẽ gặp không ít tuổi trẻ tài cao so với tiểu tử Mục gia kia còn ưu tú hơn nhiều.
Hồng Lăng cảm thấy quái lạ liếc nhìn mẫu thân, nàng cũng có nghe nói vài chuyện khi mẹ còn trẻ. Dường như năm xưa cũng từng theo đuổi Mục Phong, nhưng không thành công, nản lòng thoái chí mà gả cho Hồng gia, sau này phụ thân trong một trận chiến bị trọng thương mà chết, nhiều năm nay mẫu thân vẫn một mình điều hành Hồng vực. Tuy rằng năm tháng trôi qua nhưng có thể thấy mẫu thân vẫn ôm một chút oán khí với Mục Phong.
- Mẹ à, ta hiện tại chỉ muốn tu luyện thật tốt ở Vạn Hoàng linh viện, những chuyện khác sau này rồi tính.
Hồng Lăng nhẹ giọng trả lời, ánh mắt vẫn trộm liếc nhìn thiếu niên khôi ngô bên kia, trong lòng nảy sinh một cảm giác phức tạp.
Mỹ phụ vỗ vỗ vào bàn tay nhỏ bé của Hồng Lăng, lại lần nữa ném ánh mắt oán hận về phía Mục Phong.
- Cha... bên kia từ nãy giờ vẫn nhìn ngươi đó.
Mục Trần luôn quan sát rất tốt, động tĩnh bên kia chẳng thể nào tránh khỏi mắt hắn, ho nhẹ một tiếng trêu ghẹo Mục Phong.
- Câm mồm.
Mục Phong hung hăng trừng mắt. Cái tên tiểu tử ngươi, cứ thích nói những chuyện không nên nói.
Mục Trần cười khúc khích, xem ra tía thời trẻ cũng rất đào hoa nha.
Trong đại điện, thời gian nhẹ nhàng trôi qua, các vực chủ dần dần đến đông đủ, ngoài ra còn có những thế lực danh tiếng không nhỏ ở Bắc Linh cảnh cũng được mời đến tham dự.
Dù cho người ở khắp nơi đến ngày càng nhiều, nhưng trong đại điện lại càng ngày càng an tĩnh hơn. Bất chợt có tiếng bước chân từ hậu điện truyền ra, bức rèm che được nhấc lên, vài bóng người chậm rãi thong thả tiến ra, theo đó là tiếng cười sang sảng của Liễu Kình Thiên.
- Ha ha, cảm tạ mọi người đã nể mặt Liễu vực chúng ta, đúng là tụ tập đầy đủ, thật làm cho ta cảm thấy vinh hạnh!
Liễu Kình Thiên thần tình tươi cười tiến ra, ngồi lên vị trí chủ tọa thạch tòa, ngay sau lưng là Liễu Tông, Liễu Minh, Liễu Mộ Bạch gắt gao đi theo.
Liễu Mộ Bạch vừa tiến đến, ánh mắt liền tập trung ngay vào Mục Trần, sát khí lạnh lẽo tản ra một chút rồi thu lại, khóe miệng nhếch lên cười.
Mục Trần, hôm nay, chỗ này, chính là địa điểm mai táng của hai cha con nhà ngươi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.