Đế Quân

Chương 1032: Lực lượng tuyệt đối (2)




Hắn không phục, lập tức cắn răng một cái, cả thân thể mang theo huyết thương, tựa như thiểm điện nhanh chong lao đi, bên ngoài huyết thương, vị đạo huyết tinh tràn ngập, sau đó, thẳng tắp bắn về phía Thần Dạ.
Thần Dạ vẫn như trước đợi được khi huyết thương kia đánh đến trước người, như pháp pháo đưa ra thủ chưởng, một tay đem huyết thương bắt lấy trong tay. Đột nhiên huyền khí bạo thổ, khi chấn vỡ huyết thương, đồng thời, càng lấy tốc độ thế như chẻ tre, dọc theo cây thương, đánh trúng trên ngực của Bàng Tông.
- Phốc xích!
Thân thể Bàng Tông nhất thời bay ngược đi, một ngụm tiên huyết lớn cũng là bắn ra giữa không trung…
Mọi người ở đây, nhìn một màn cuối cùng này, đối với Thần Dạ đều có một loại kiêng kỵ thật sâu…
Bàng Tông rất đáng sợ, điểm ấy không thể nghi ngờ, bằng không, cũng sẽ không lấy tuổi tác ấy đã leo lên được địa vị Thái Hạo Môn thiếu môn chủ. Trung Vực Nam Bộ tứ đại thế lực, truyền thừa nhiều năm, mỗi một hạch tâm truyền thừa đó đều là tinh tế tuyển chọn ra, phân lượng này đã đủ!
Nhưng mà, người ưu tú như vậy không ngờ lại bị một người thanh niên dễ dàng đánh bại. Mà người thanh niên áo bào xanh kia khi đánh bại Bàng Tông, bất luận vũ kỹ gì đều không có thi triển, cước bộ của hắn cũng chưa bao giờ lùi lại một bước.
- Thiếu môn chủ, đa tạ!
Bàng Tông tu vi xác thực không tệ, đã nhập Hoàng Huyền chi cảnh, lấy niên kỷ của hắn lúc này mà nói, xem như rất không tệ. Bất quá, gặp phải là Thần Dạ, không nhắc tới tu vi của bản thân, hắn Bách Chiến Quyết đại thành đã có thể không nhìn bất luận cao thủ nào ngang cấp công kích nữa.
Nếu như đổi trường hợp luận bàn, Thần Dạ cũng sẽ không biểu hiện tuyệt đối như thế. Nhưng ở chỗ này, đừng nói là tránh lui, chỉ là thắng thảm, cũng không đủ để kinh sợ người ở nơi này.
Mặc dù là hiện tại, Thần Dạ cũng đều không dám bảo đảm, có thể chấn nhiếp được, dù sao, Bàng Tông ưu tú cũng chỉ là đối với đám trẻ tuổi mà nói, những lão quái vật kia còn không có động thủ. Thái Hạo môn cũng không có khả năng chỉ là một mình Bàng Tông ở chỗ này.
- Bàng mỗ chịu thua, Thái Hạo môn, cùng bằng hữu của Thái Hạo môn tuyệt đối sẽ không lại tìm các ngươi gây rối, xin mời!
- Đa tạ Bàng huynh!
Thần Dạ ôm quyền, nghiêm nghị cười nói, Bàng Tông này cũng được xem là một nhân vậy. Cầm lên được, bỏ xuống được, không có dây dưa quá nhiều, bỏ qua một bên chuyện này không nói, lại đúng là có thể tiếp xúc một chút.
Mặc dù là chuyện này, trong lòng Thần Dạ, đối với cách làm lúc trước của Bàng Tông cũng không có quá nhiều cảm giác chán ghét. Thân là một trong Nam Bộ tứ đại thế lực, Thái Hạo môn tất nhiên là không thể chịu làm kẻ khuất phục đứng sau. Tranh đoạt Huyền Tâm Bội là không thể tránh được. Mới vừa rồi trong lúc đối thoại, đối phương cũng không có kiêu ngạo khinh người, chỉ là thủ đoạn bình thường, lại không có mượn danh bài Thái Hạo môn đè ép người khác, khiến Thần Dạ nhận thức đồng lòng.
Đổi thành là bản thân Thần Dạ, nếu như Huyền Tâm Bội không có đoạt được, gặp phải người có được Huyền Tâm Bội, hắn đồng dạng cũng sẽ động thủ cướp đoạt.
Thần sắc của Bàng Tông hơi ngây ngốc, hiển nhiên là từ trong những lời này của Thần Dạ, nghe ra được ý tứ của hắn, cũng là cười, nói:
- Đợi sau khi sự tình kết thúc, ta ở trong thành chờ ngươi, hy vọng, có thể lấy tiệc rượu kết bằng hữu!
- Được, Bàng huynh mời!
Bàng Tông gật đầu, bất chợt xoay người hướng phía thành trì đi đến. Theo hắn rời khỏi, ngoại trừ người của Thái Hạo môn ra, cũng là những người hoặc thế lực khác theo hắn rời khỏi. Nhất thời, nhân ảnh đầy trời lúc này đã là giảm bớt một phần tư.
Lực ảnh hưởng của Thái Hạo môn, không cho phép bỏ qua!
Mà có những người này rời khỏi, đám người còn lại, ánh mắt cũng là theo đó trở nên căng thẳng, ngay cả Bàng Tông nói cái gì cũng đều không có để ý nhiều, liền tự suy nghĩ, nhưng không có ai tiếp tục rời khỏi, Huyền Tâm Bội thực sự quá trọng yếu.
Mi tâm của Thần Dạ hơi nhíu một cái, bất chợt ánh mắt đảo qua đám người còn lại, một lát sau, đạm nhiên cười nói:
- Thính Nhất Lâu, Thanh Lâm Tông, Đình Sơn Cốc, chư vị các ngươi cũng là muốn đoạt lấy Huyền Tâm Bội ở trong tay của ta sao?
Chỗ người của Thính Nhất Lâu đứng, lão giả dẫn đầu cất bước ra, cười nói:
- Tiểu huynh đệ không nên hiểu lầm, đám người của lão phu ở chỗ này, chỉ muốn biết đến tột cùng là ai đoạt được một khổi Huyền Tâm Bội cuối cùng, dù sao, bốn khối hợp nhất, mới có thể mở ra truyền thừa chi địa. Ngoại trừ chuyện đó ra không có suy nghĩ gì khác.
Con mắt Thần Dạ hơi căng thẳng, không hổ là Thính Nhất Lâu, lão giả này cũng là Tôn Huyền cao thủ. Nhưng ngay đêm hôm đó tại Thính Nhất Lâu vẫn chưa từng gặp được, quả nhiên là ngọa hổ tang long.
- Đa tạ!
Thần Dạ ôm quyền một cái, sau đó, tầm mắt lần thứ hai di động, tiền phương cách đó không xa, chính là lấy đám người của Đình Sơn Cốc dẫn đầu.
Thấy được Thần Dạ xoay ánh mắt lại, người dẫn đầu của Đình Sơn Cốc thản nhiên nói:
- Huyền Tâm Bội ngươi đã luyện hóa ra, Đình Sơn Cốc ta sẽ không sinh sự nhiều, chỉ bất quá…
Người này phất phất tay, ở phía sau hắn, có một đám người không thuộc về Đình Sơn Cốc đi ra đến, hắn lập tức tiếp tục nói rằng:
- Bọn họ nếu muốn tìm ngươi báo thù, Đình Sơn Cốc ta đồng dạng cũng sẽ không ngăn cản!
- Báo thù?
Thần Dạn cười lạnh lung:
- Tranh đoạt Huyền Tâm Bội, khó tránh khỏi sẽ có điểm tổn thất. Chư vị tự nhân, trong tay các ngươi lẽo nào không có tính mệnh của người khác sao? Đến báo thù, tựa hồ, còn không tới lượt ta đi?
- Thế giới này, cường giả vi tôn!
Người dẫn đầu Đình Sơn cốc lạnh lung nói rằng.
- Được cường giả vi tôn!
Thần Dạ cười to:
- Trạc Ly tiền bối, Tử Huyên, Huyền Vũ, các ngươi cũng đừng lẩn trốn nữa, đều đi ra, để những người này hảo hảo báo thù đi sao!
- Huyền Vũ đại hoàng tử, hắn thế nào cũng đến?
Phía sau Thần Dạ, U nhi bất giác nhẹ nhàng nhíu mày một cái nói:
- May là hắn không có gặp qua chân diện mục của ta, hi vọng hắn ngốc ngếch một chút, đừng nhận ra ta!
Ba đạo thân ảnh từ phía chân trời chậm rãi xuất hiện. Nhất thời, lưỡng đạo khí thế bàng đại trực tiếp phóng lên cao, phiến không gian này tự chỗ tiền phương ba người bắt đầu, sâu dài tựa như Ngân Hà. Lấy tốc độ vô cùng nhanh, điên cuồng lan tràn ra.
- Bọn họ cự nhiên là cùng một nhóm.
Từng đạo tiếng kinh hô nhất thời nối liền không dứt vang vọng lên. Mà cùng lúc đó, hố sâu tựa như ngân hà kia giống như là một hố đen vũ trụ thật lớn, trực tiếp đem tất cả mọi người đứng ở nơi đây bao trùm xuống.
Ở sâu trong chỗ đó, hạt hồng sắc liệt diễm thao thiên tựa như tinh thần đang lóe ra. Cảm giác nóng rực cực đoan khiến nhiệt độ trong thiên địa này lại đột ngột tăng cao.
Phàm là người có tu vi thấp hơn Hoàng Huyền cảnh giới, dưới nhiệt độ này bao phủ đó là cảm giác được, huyền khí trong cơ thể đều đang nhanh chóng bốc hơi lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.