Đế Quân

Chương 1128: Luyện hóa Lôi Long (2)




Từng đợt đau đớn kịch liệt từ trong hồn phách này trực tiếp truyền ra, loại đau nhức này cho dù là Thần Dạ những năm này từng chịu đựng qua vô số loại đau đớn về thân thể, vào lúc này hắn cũng là không chịu nổi, trạng thái tu luyện cũng là bị ngạnh sinh sinh bị đẩy lùi ra.
- Bản tôn, phải đem lực lượng lôi đình kia khống chế được, sau đó dựa vào quỹ tích tu luyện của ta vận hành, nếu không chúng ta đều phải chết.
- Không phải là còn có lôi đan sao?
Thần Dạ ngẩn người, vội vàng hỏi.
- Lôi đan không dùng được, đạo lực lượng lôi đình này cũng là bản nguyên lôi đình tinh thuần, so với lôi đan thì nó cường đại hơn rất nhiều.
Thần Dạ nhất thời rõ ràng, cho dù có khí tức thần bí trói buộc, nhưng mà sau khi bản mệnh hồn phách không chịu nổi công kích của nó, đồng dạng là sẽ băng liệt ra, đến lcus đó khí tức thần bí sẽ không thể trói buộc được Lôi Long, mà khí đế mặc dù thân thể của Thần Dạ cường hãn vô cùng, sợ rằng cũng không ngăn được Lôi Long trùng kích vào.
- Bản mệnh hồn phách, đem Lôi Long thả ra, do ta đến luyện hóa.
Im lặng trong chốc lát, Thần Dạ hung hăng nói, bất kể như thế nào, trạng thái của thân thể nếu so với bản mệnh hồn phách thì phải tốt hơn rất nhiều, mà đồng thời còn có lôi đan tương trợ, mặc dù tác dụng của lôi đan bây giờ nhìn đến cũng không phải là rất lớn.
- Cảm ơn bản tôn!
Bản mệnh hồn phách vừa động, ở dưới bao phủ của khí tức thần bí, đạo Lôi Long kia nhanh như tia chớp xuất hiện ở bên trong thân thể của Thần Dạ.
Một tiếng cảm ơn này không phải là tạ ơn Thần Dạ hỗ trợ, dù sao bản mệnh hồn phách cũng là Thần Dạ, bọn họ sinh tử tương đồng, người nào đều không muốn xảy ra chuyện gì, một câu cảm ơn này chỉ chính là Thần Dạ cũng không có hỏi bản mệnh hồn phách tại sao muốn làm như vậy.
Thần Dạ cũng không phải là không hỏi, mà là trong lòng hắn rất rõ ràng, nếu bản mệnh hồn phách làm như vậy, vậy thì nhất định sẽ rất có đạo lý, bất kể nói như thế nào, bản mệnh hồn phách chắc chắn là sẽ không hại mình, điểm này là không thể nghi ngờ.
Còn có một điểm, đối với đầu Lôi Long này, ở trong lòng Thần Dạ cũng là có khát vọng rất lớn.
Gia hỏa này hiển nhiên không giống bình thường, nếu như có thể đem nó luyện hóa, sau đó hấp thu cho chính mình dùng, loại chỗ tốt kia sẽ là không cách nào hình dung.
Cho nên sau khi ngoại trừ khiếp sợ lúc ban đầu, Thần Dạ liền không có bất kỳ nói nhảm nào, chỉ có điên cuồng mới có thể đổi lại được tế ngộ mà người khác không cách nào làm đến.
- A!
Cảm giác sét đánh nhất thời xuất hiện ở trong thân thể, khuôn mặt hồng nhuận kia vào giờ khắc này chợt trở nên trắng bệch, loại đau nhức này không cần nói cũng biết.
Cố nén từng trận đau đớn như thiêu đốt ở trong cơ thể truyền ra, tròng mắt Thần Dạ lần nữa nhắm lại, tâm thần nhanh chóng chìm vào trong cơ thể.
- Luyện hóa cho ta!
Mặc dù rất đau đớn nhưng Thần Dạ ngược lại không đến nỗi vì đau đớn này mà đánh mất ý thức, ở trong một câu ngoan thoại này, lôi đan dẫn đầu mà hiện, tuy không cách nào giống như trước kia dễ dàng hấp thu lực lượng lôi đình, nhưng đối với Lôi Long mà nói sẽ là một cái uy hiếp không nhỏ.
Quả nhiên khi thấy lôi đan, Lôi Long kia phảng phất trở nên tức giận, thân hình vừa động, bạo xạ mà đến.
Liền vào lúc này, trong đan điền, năng lượng huyền khí bàng bạc bạo dũng mà ra, đem Lôi Long kia bao vây lại, chợt Đại Tịch Diệt tâm thuật lại một lần nữa vận hành, dẫn dắt Lôi Long dọc theo quỹ tích của công pháp bắt đầu vận hành.
Nhưng rất hiển nhiên, nếu muốn để cho Lôi Long ngoan ngoãn nghe lời, đó là không có khả năng.
Thời điểm huyền khí bao trùm Lôi Long, một trận nổ tung kịch liệt liền là phát sinh ở trong người, va chạm hung ác như vậy trực tiếp để cho kinh mạch cùng xương cốt của Thần Dạ đều bị bóp méo lại giống như bánh quai chèo.
Thần Dạ dám thề, lần đại phá hư này tuyệt đối là lần đầu tiên gặp được từ sau khi Bách Chiến quyết đại thành.
Bất quá Thần Dạ cũng không buông tha cho, trong mười năm sinh tử xông xáo, Thần Dạ liền cũng không biết hai chữ buông tha là viết như thế nào, một lần thất bại, vậy thì lần thứ hai, thất bại nữa sẽ lại tiếp tục, cho đến khi thành công mới thôi.
Về phần Lôi Long kia đối với thân thể tạo thành thương tổn, những thứ này bị Thần Dạ ném ra sau đầu, hắn chỉ biết là tạm thời uy lực do Lôi Long sinh ra còn không cách nào đem thân thể xé nát, Thần Dạ còn có thời gian.
Hiện tại so sánh, chính là nhìn xem rốt cuộc người nào bại trận trước tiên.
Thất bại, thất bại nữa, lại thất bại... Một lần lại một lần thất bại, ngay cả chính Thần Dạ cũng không biết đã thất bại bao nhiêu lần, tới hiện tại hắn đã là chết lặng, đem hanfhd dộng này làm thành thói quen tự nhiên cho dù thân thể đau nhức, đã để cho tâm thần có điều không cách nào thừa nhận, loại hành động tự nhiên này để cho Thần Dạ như cũ còn không ngừng nếm thử thao túng Lôi Long kia dựa theo quỹ tích vận hành công pháp của mình mà tiến hành.
Có lẽ là thao túng thời gian dài, cộng thêm có lôi đan ở một bên hiệp trợ, còn có bản mệnh hồn phách giúp đỡ, rốt cuộc ở một khắc này, Lôi Long cuồng bạo đột nhiên ngừng lại một chút, tựa hồ an tĩnh một điểm.
Nhận thấy được một tình huống này, tinh thần của Thần Dạ vì đó mà chấn động, liền vô cùng cẩn thận mà khống chế Lôi Long, lấy tốc độ hết sức chậm rãi dần dần đem nó tiến vào trong quỹ tích vận hành tâm pháp của mình.
- Ông!
Một trận ba động rất nhỏ ở sau khi Lôi Long rốt cuộc nhận lấy dẫn dắt lặng lẽ hiện lên, một sát na này, một cỗ lực lượng cuồng bạo điên cuồng dữ dội lao ra.
Nhưng mà lực lượng này cũng không tiếp tục mang đến phá hư cho thân thể của Thần Dạ, mà là giống như linh dược đang chữa trị thân thể bị tàn phá.
Cái gọi là vật cực tất phản, quả nhiên là đạo lý này.
- Thành!
Tâm thần của Thần Dạ nhất thời thoải mái xuống, nếu không phải giờ phút này vẫn chưa tới thời điểm hoàn toàn buông lỏng, chỉ sợ cả người hắn đều muốn ngã xuống, thật sự là lực đạo trùng kích của Lôi Long này quá mức cường đại.
Đây cũng liền là Thần Dạ có công pháp đứng đầu của Long tộc, Bách Chiến quyết đại thành làm căn cơ, cộng thêm nhận được Ngọc Long chi cốt, cho dù là Tôn Huyền chơ tới cao thủ Thánh Huyền, kết quả đều sẽ cực kỳ bi thảm.
- Bổn tôn, để cho ta đến!
Thần Dạ chợt thu hồi tất cả huyền khí, linh hồn lực dữ dội tuôn ra, bao quanh Lôi Long, nhanh như tia chớp liền trở lại không gian ý thức, tiến vào trong thân thể hư ảo của bản mệnh hồn phách.
Liền vào lúc này, Thần Dạ lập tức phát hiện thân thể của bản mệnh hồn phách lập tức chân thật hơn rất nhiều, đến lúc Lôi Long ở trong thân thể của bản mệnh hồn phách bằng mắt thường không cách nào nhìn thấy nữa.
- Cảnh giới Đăng Đường sao?
Thần Dạ bỗng nhiên có điều ngộ ra, liền không có để ý tới biến hóa của bản mệnh hồn phách, lúc này đã coi như là thành công, tiếp đó hắn nên làm việc khác rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.