Đế Quân

Chương 1138: Táng Hồn sơn mạch, Thất Hồn chi địa (2)




- Cái này rất không thể nào!
Vợ chồng Phong Ma dù là rất bất phàm, lấy thực lực của Lâm nguyên giết không được vợ chồng bọn họ là sự thật, nhưng mà tóm lại là có thể cảm ứng được khí tức của bọn họ.
Trừ phi vợ chồng Phong Ma có bảo vật che giấu khí tức giống với Thần Dạ có Cổ Đế điện nơi tay.
Mà cho dù là Cổ Đế điện, đụng phải địch nhân có tu vi kém hơn quá nhiều, tỷ như Thiên Nguyên, vậy sẽ chỉ là không phát hiện được trong nháy mắt, nếu như vợ chồng Phong Ma có thủ đoạn bậc này mà nói, có lẽ sẽ không bị Táng Thiên cốc truy sát nhiều năm như vậy, cũng là muốn mượn Thiên Thánh chi thể mở ra của Liễu Nghiên tới thoát khỏi truy sát của bọn họ.
Nhưng Thần Dạ cũng tin tưởng hiện tại Lâm Nguyên hẳn là không dám nói dối.
- Phương sơn mạch kia gọi là gì, ở nơi nào?
Chỉ chốc lát sau, Thần Dạ trầm giọng hỏi.
- Sơn mạch kia cách phía bắc nơi này ước chừng hai ngàn dặm, tên là Táng Hồn sơn mạch!
Lâm Nguyên không dám giấu diếm, nói gấp.
- Táng Hồn sơn mạch, Thất Hồn chi địa!
Đám người Ngô Hùng cùng Mặc Vi nhất thời trở nên kinh hãi, cái loại khiếp sợ này so với thời điểm bọn họ gặp phải sinh tử còn phải đáng sợ hơn vạn phần.
Tâm thần Thần Dạ nhất thời vì đó mà chấn động, vội hỏi:
- Ngô Hùng, là có chuyện gì?
Ngô Hùng nuốt một ngụm nước bọt, thật lâu về sau mới hồi thần lại, chẳng qua là thanh âm kia vẫn còn đang run rẩy:
- Công tử, cô nương, ở địa giới Trung vực này có vài nơi chính là diệt tuyệt chi địa, trong truyền thuyết những chỗ này bất kể là ai, bất kể là có tu vi như thế nào, một khi đi vào ngoại trừ chết ra thì không có một con đường nào khác.
- Táng Hồn sơn mạch chính là một nơi như vậy!
- Sơn mạch kia dĩ nhiên là Táng Hồn sơn mạch!
Lâm Nguyên cùng với người từng theo hắn tiến vào trong sơn mạch, nhất thời mọi người đều có loại may mắn sống sót sau tai nạn, chỉ là....
Thần Dạ cũng là nghĩ đến, lập tức hỏi:
- Nếu cái gọi là Táng Hồn sơn mạch kia đáng sợ như thế, tại sao đám người Lâm Nguyên đi vào lại có thể hảo hảo còn sống trở về.
Mặc Vi đáp:
- Công tử có điều không biết, ở trong mấy chỗ tuyệt địa này của Trung vực, Táng Hồn sơn mạch là đáng sợ nhất, cũng quỷ dị nhất, bình thường người bình thường đi vào ngược lại không có chuyện gì, chỉ khi nào tu vi cao thâm, nhất là người có lực lượng linh hồn cường đại sau khi tiến vào liền không chạy ra được.
- Dĩ nhiên là như vậy!
Thần Dạ vẫn còn có chút không tin, chẳng lẽ sơn mạch kia đã có linh tính rồi.
- Nếu không phải là như thế liền không đủ để được gọi là Táng Hồn!
Mặc Vi vô cùng cẩn thận nói, đi tới Táng Thiên cốc là vì cái gì, trong lòng bọn họ đã rất rõ ràng, Thần Dạ giờ phút này không thể nghi ngờ liền là một quả bom.
- Ý của ngươi là không còn có sinh lộ rồi?
Một cỗ sát ý ngập trời đột nhiên dữ dội lao ra, trên bầu trời cuồng phong khởi động, lôi vân dũng động, từng đạo lực lượng hủy diệt đem trọn cái Táng Thiên cốc này bao phủ lại.
- Công tử, Táng Hồn sơn mạch bất kể là ai, một khi đi vào đó vậy thì ý nghĩa linh hồn lực của bản thân đầy đủ cường đại, cho nên sau khi đi vào lại không còn cái sinh lộ nào, công tử....
Thần Dạ chợt vung tay, cắt đứt lời nói của Ngô Hùng, ngay sau đó nhìn đám người Táng Thiên cốc một cái, thanh âm lạnh lẽo giống như lệ quỷ vang lên.
- Ta cũng không muốn đại khai sát giới, nhưng mà chuyện của huynh đệ cùng chị dâu của ta, các ngươi cuối cùng phải cho ta một cái công đạo a, bọn họ hiện tại ngay cả còn chưa chết, có lẽ cũng không nhất định sẽ chết, ta cũng phải vì bọn họ thu một chút lợi tức.
- Ngô Hùng, những người này đều giết, một tên đều không để lại.
Vào giờ khắc này Thần Dạ hoàn toàn mất đi lý trí.
Táng Hồn sơn mạch, Thất Hồn chi địa, cái chỗ này rốt cuộc là có kinh khủng cùng đáng sợ như thế nào, Thần Dạ không có đích thân thể nghiệm qua liền không cách nào chính xác đem nó đoán được.
Thần Dạ tin tưởng vợ chồng Phong Ma, bất kể gặp nguy hiểm như thế nào, tồn tại đáng sợ như thế nào, bọn họ đều sẽ nghĩ hết mọi biện pháp để cho chính bọn họ sinh tồn được.
Không đề cập đến Liễu Nghiên, Phong Ma là truyền nhân của Thanh Đế, có hết thảy tất cả của Thanh Đế, những lá bài tẩy kia có lẽ so ra kém Thiên Đao cùng Cổ Đế điện, nhưng vẫn là sâu không lường được.
Có những thứ này nơi tay, Thần Dạ tin tưởng Phong Ma cùng Liễu Nghiên sẽ không có chuyện gì.
Song, dù sao cũng là Táng Hồn sơn mạch, là tuyệt địa được công nhận ở Trung vực, Phong Ma cùng Liễu Nghiên nếu muốn bình an tiêu sái mà ra chỉ sợ cũng không dễ dàng như vậy.
Mà tình cảm của vợ chồng bọn họ, lấy tính tình của Liễu Nghiên... Thần Dạ thật không thể tin được nếu thật có chuyện vạn nhất xảy ra, vậy sẽ là tàn nhẫn bực nào.
- Giết, giết bọn họ...
Thần Dạ thê lương hét lớn giống như quỷ khóc...
- Thần Dạ, ngươi đừng như vậy, Phong Ma cùng Liễu Nghiên bọn họ không có việc gì!
Tử Huyên đau lòng nắm chặt tay của Thần Dạ, thuở nhỏ, mẫu thân của Thần Dạ bị bắt, căn cơ của hắn bị phế, để cho hắn vẫn kiên trì tiếp tục, do đó đạt được tân sinh, tất cả đều là có thân nhân cùng huynh đệ các bằng hữu dốc lòng che chở.
Cho nên ở trong lòng của Thần Dạ, coi trọng nhân chính là thân tình cùng tình bằng hữu, mà cả đời này của hắn, bằng hữu cũng không phải là quá nhiều, nếu như Phong Ma cùng Liễu Nghiên xảy ra chuyện gì, Thần Dạ tuyệt đối không cách nào tiếp nhận!
- Bọn họ nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì, cũng tuyệt không xảy ra chuyện gì!
- Thần Dạ mở miệng cười một tiếng, ánh mắt khóa lại một vị cao thủ Tôn Huyền duy nhất hiện nay của Táng Thiên cốc, lạnh lùng nói:
- Chỗ của Táng Hồn sơn mạch ngươi hẳn là biết đi như thế nào a?
- Biết biết, ta cũng đã đi qua, đại nhân ngài đừng giết ta, ta lập tức dẫn ngươi đi!
Mặc dù là cao thủ Tôn Huyền, nhưng ở dưới cỗ hung uy kia của Thần Dạ, ngươi này làm sao còn có phong phạm của cao thủ Tôn Huyền, người không sợ chết tóm lại là số ít.
- Thần Dạ, chúng ta liền đi ngay bây giờ sao?
Tử Huyên lo lắng hỏi.
- Hô!
Thần Dạ thở dài ra một hơi, huyết sắc trong đồng tử tựa hồ trong nháy mắt giảm đi một chút, để cho trong hai mắt hắn hiện ra từng tia thanh minh.
- Nếu muốn đi liền nhất định phải đem vợ chồng Phong Ma mang về, hẳn là cần phải chuẩn bị nhiều một chút.
Thần Dạ chợt trầm giọng quát lên:
- Ngô Hùng, Mặc Vi, người của Táng Thiên cốc giao cho các ngươi, các ngươi có thể nắm trong tay được hay không? Nếu như không thể, vậy thì giết chết toàn bộ.
Hai người Ngô hùng nghe vậy lập tức đáp:
- Công tử yên tâm, Táng Thiên cốc sẽ là Táng Thiên cốc của công tử!
Thần Dạ chậm rãi gật đầu, lần nữa nhìn về phía cao thủ Tôn Huyền kia của Táng Thiên cốc, hờ hững nói:
- Ngươi nếu đã đi qua Táng Hồn sơn mạch, hảo hảo nói một chút chỗ này có cái gì kỳ lạ, nhớ kỹ, đây là cơ hội sinh tồn duy nhất của ngươi! Ngàn vạn lần đừng nghĩ đem tin tức giả cho chúng ta, chờ sau khi chúng ta đều tiến vào, ngươi dễ dàng đoạt lại Táng Thiên cốc, nếu như ngươi có cái ý nghĩ này, ta cam đoan với ngươi ở thời điểm chúng ta tiến vào Táng Hồn sơn mạch nhất định sẽ đem ngươi đánh chết trước tiên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.