Đế Quân

Chương 478: Bách Binh Các (2)




Sau khi đi vào cung điện, Nhị trưởng lão quay lại cười nói:
- Tử Huyên, nơi này đã nhiều năm chưa đến phải không?
- Mặc kệ bao nhiêu năm không tới, nên nhớ rõ ta thủy chung sẽ nhớ.
Tử Huyên lạnh lùng nói.
Thanh âm đông cứng và ý tứ tràn ngập trong thanh âm khiến ánh mắt Nhị trưởng lão trì trệ, cũng không nói nhiều nữa, tiếp tục đi vào sâu trong cung điện.
Không hề nghi ngờ, với tư cách là biểu tượng của Khiếu Lôi Tông, đại điện này cực kỳ xa hoa, đối với mấy cái này, Thần Dạ chỉ liếc qua, cũng không miệt mài theo đuổi, duy nhất khiến hắn có cảm xúc chính là theo không ngừng đi vào cung điện, trong cơ thể, Thiên Đao đã bắt đầu nhẹ run rẩy lấy.
Đây không phải là cảm xúc sợ hãi, mà là vui sướng nhàn nhạt ...
Rất tốt!
Sâu trong cung điện, lúc không thể đi được nữa, phía trước, có một đạo năng lượng chấn động cực kỳ cường đại trong không gian.
Nhị trưởng lão thần sắc ngưng lại, một điểm hào quang từ lòng bàn tay hắn lướt ra, dung vào trong năng lượng trong hư không, nháy mắt sau, hư không liền kịch liệt run rẩy, chợt, như Thiên Mạc bị kéo ra vậy, xuất hiện một đạo đại môn phong cách cổ xưa.
Chỉ vào đại môn, Nhị trưởng lão nói:
- Bách Binh Các đang ở bên trong, giờ đã mở ra, Tử Huyên, ngươi vào đi!
Tử Huyên hướng về phía Thần Dạ nhẹ gật đầu, hai người lập tức sóng vai tiến vào sau kết giới.
- Hắn cũng muốn đi?
Nhị trưởng lão cản Thần Dạ lại nhíu mày hỏi.
- Có gì không ổn sao?
Thần Dạ cười nói:
- Nhị trưởng lão, Bách Binh Các tuy là nơi tư nhân của Khiếu Lôi Tông, bất quá, Tử Huyên hiện giờ có thể đi vào, cũng không ngại nhiều thêm ta a? Huống hồ, tin rằng các ngươi cũng đã làm tốt chuẩn bị vạn toàn, dùng tu vi của ta, căn bản không có khả năng khám phá ra bí mật bên trong, Nhị trưởng lão, đúng không?
Một phen khiến cho trong nội tâm Nhị trưởng lão bắt đầu nổi lên sát ý cực kỳ lạnh lùng, Thần Dạ không thể nghi ngờ là đang nói cho hắn, Tử Huyên đã không phải là người Khiếu Lôi Tông, đây là thứ nhất
Có thể để cho Tử Huyên đi vào, lại không sợ bí mật Bách Binh Các bị tiết lộ ra ngoài, nếu nói Khiếu Lôi Tông không làm chút chuyện đó là chuyện căn bản không có khả năng... Tiểu tử này là đang cảnh cáo mình.
- Ha ha, nếu tiểu huynh đệ có hứng thú, lão phu tự nhiên sẽ không ngăn trở, xin mời!
Tâm niệm khẽ động, Nhị trưởng lão cũng lui qua bên cạnh, tiểu tử này có một điểm không nói sai, Khiếu Lôi Tông quả thực đã sớm chuẩn bị, cứ để hắn đi biết một chút về Bách Binh Các, nếu vậy sau khi bị giết cũng sẽ không cảm thấy quá mức ủy khuất.
- Nhị trưởng lão, đệ tử cũng muốn đi xem Bách Binh Các một chút.
Tiết Vô Nghịch lúc bọn Thần Dạ đi vào kết giới liền tranh thủ thời gian nói, cũng không đợi Nhị trưởng lão đáp ứng, hắn liền nhanh chóng lướt vào.
Sau kết giới là một nơi trống trải, ở đây, khắp nơi tràn ngập từng đạo khí tức cực kỳ khắc nghiệt, khiến cho người cảm giác như tiến vào trong một nơi giết người vậy.
Chính vì nguyên nhân này mới khiến cho trong mảnh không gian này không có bất kỳ sinh cơ, ngoại trừ...
Ngay ử cuối tầm mắt, có một phương sơn động khổng lồ tựa như lỗ đen vũ trụ, cửa động không có cửa đá, nhưng lại có một đạo khí cơ tối nghĩa không rõ đang bắt đầu khởi động, lại lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được, vô số đạo đường vân bò đầy cửa sơn động, cực kỳ giống những phù văn kia!
Mà khí từng đạo khí tức khắc nghiệt lạnh thấu xương kia chính là từ trong đó lan tràn cả phiến hư không này...
Bách Binh Các!
Tử Huyên khẽ thốt lên ba chữ, nàng đã từng là đệ tử Khiếu Lôi Tông, đã vô số lần nghe nói qua Bách Binh Các, nhưng sau khi nàng thấy được nó vẫn không thể nào kìm được rung động.
Sơn động lớn chừng trăm trượng, cái này cũng đủ để chứng minh diện tích Bách Binh Các cực kỳ to lớn, mà khí tức khắc nghiệt nồng đậm tràn ngập khắp sơn động cũng đã chứng minh nguy hiểm trong đó.
Đương nhiên, nếu chỉ là hai thứ này còn không cách nào khiến Tử Huyên có biểu lộ như vậy.
Nàng liếc nhìn Thần Dạ, ánh mắt hắn cũng nhìn sang nàng, một lát sau, hai người nhìn nhau cười khẽ, đều là trong nụ cười có cảm giác ngưng trọng.
Từ khí tức khắc nghiệt tản ra trong thiên địa kia, bọn hắn rõ ràng cảm ứng được có một đạo khí tức Vương giả phảng phất quân lâm thiên hạ. . . . Có nó ở đó, vô số khắc nghiệt chi ý bất đồng đều như quần tinh củng nguyệt, quay chung quanh bên cạnh nó.
Thấy Tử Huyên ngưng trọng, Thần Dạ đã biết rõ, đạo khí tức Vương giả kia cũng không phải đến từ Lôi Kình Diệt Thế Thương!
Ở phía sau bọn hắn, Tiết Vô Nghịch hiển nhiên cũng là lần đầu tiên đến đây, gặp được Bách Binh Các, thần sắc của hắn cũng phi thường rung động, bất quá, sự chú ý của hắn đa số đều đặt ở trên người Tử Huyên.
Lúc thấy Tử Huyên cùng người thiếu niên kia đối mắt nhìn nhau lại mơ hồ lộ ra một vòng nhu ý thì tâm thần Tiết Vô Nghịch không khỏi ảm đạm. . . .
- Tử Huyên, chúng ta vào đi thôi!
Cũng đã đến nơi này, mặc kệ trong Bách Binh Các tồn tại nguy hiểm như thế nào cũng không thể không vào được.
Tử Huyên có chút chần chờ một chút, nói:
- Thần Dạ. . . .
- Sao vậy? Không phải đến lúc này ngươi lại muốn khích lệ ta đừng vào cùng ngươi đấy chứ?
Thần Dạ cười hỏi.
Tử Huyên xác thực có ý tứ này, Bách Binh Các mặc kệ nguy hiểm như thế nào, ít nhất nàng có Lôi Kình Diệt Thế Thương, chỉ cần kịp thời gọi về thương này thì nguy hiếm cũng không lớn lắm, mà nàng cũng có lòng tin trước khi nguy hiểm tiến đến có thể triệu hồi đồng bạn chiến đấu của mình.
Thấy vẻ kiên định của Thần Dạ, Tử Huyên đã biết rõ, chỉ sợ không cách nào khuyên hắn được, nhưng giờ cảm ứng được tồn tại càng cường đại hơn nữa trong Bách Binh Các, nàng thật sự không muốn để Thần Dạ vì mình mà mạo hiểm lần nữa.
Đang nghĩ ngợi, phải làm sao mới có thể khuyên nhủ Thần Dạ thì hai mắt Tử Huyên liền sáng ngời, chợt nói:
- Thần Dạ, nguy hiểm trong Bách Binh Các hiện giờ xem ra, đã xa xa vượt ra khỏi tưởng tượng của chúng ta rồi, ngươi theo ta vào cũng được, nhưng Linh Nhi thì sao, chúng ta không thể không chiếu cố nàng được!
- Mẹ, ngài yên tâm, ta có thể tự chiếu cố tốt được mình mà!
Tiểu Linh Nhi lập tức đáp, nhưng chợt nàng cũng đã hiểu rõ ý trong lời mẫu thân, loay hoay ánh mắt ảm đạm một chút, lại nói:
- Mẹ, Đại ca ca, lần này, ta có thể sẽ phải liên lụy các ngươi rồi!
Thần Dạ nhịn không được bật cười, chút tâm tư của hai mẹ con này hắn sao không rõ chứ, đơn giản chỉ là muốn hắn lưu bên ngoài thôi. . . .
Tiếng bật cười qua đi, thần sắc Thần Dạ cũng trầm trọng lại, Tử Huyên nói không sai, hai người bọn họ người nào đi vào cũng đều chưa hẳn có thể thong dong đối mặt, mang theo Linh Nhi thì tất sẽ càng khó khăn.
Để Linh Nhi ở bên ngoài. . . . Đó chuyện căn bản không không được!
- Tử Huyên sư muội, nếu như các ngươi tin tưởng thì giao Linh Nhi cho ta đi, ta sẽ chăm sóc tốt nàng, thẳng đến khi các ngươi đi ra mới thôi.
Kỳ thật Tiết Vô Nghịch vốn muốn nói hắn muốn cùng Tử Huyên đi vào, nhưng hắn cũng biết, điều đó không có khả năng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.