Đế Quân

Chương 533: Phong sơn (2)




Bởi vì hắn cho tới bây giờ đều không quên, nguyên chủ nhân của Thiên Đao cùng Cổ Đế điện là kinh diễm bực nào, nhưng cũng mới đạt đến trình độ đăng đường nhập thất, cách cảnh giới đại thành còn rất xa.
Thần Dạ cũng không nhận thấy thiên phú cùng tế ngộ của chính mình có thể tốt hơn vị tiền bối kia!
Thời gian một đêm rất nhanh qua đi, sau khi trời sáng, ba người lập tức lên đường, rốt cuộc ở gần một tháng sau, bọn họ bước vào trong phạm vi của Vô Tận chi hải.
Chỉ vào tòa núi cao cách đó không xa, Tử Huyên nói:
- Bay qua ngọn núi này, ước chừng hơn mười dặm, chúng ta coi như là tới nơi muốn đến, tranh đoạt chìa khóa, tìm Định Hải thần thú đều phải từ chỗ này mà bắt đầu.
- Như vậy chúng ta còn chờ cái gì?
Trong mắt Thần Dạ nổi lên hỏa nhiệt rất ít có.
Chỉ cần có thể thành công tiến vào trong Chúng Thần chi mộ, hết thảy sau này đều sẽ phát sinh ra thay đổi long trời lở đất, mà những thứ này đã là đợi rất nhiều năm rồi.
- Mẫu thân, hài nhi nhất định sẽ thành công, xin người phù hộ cho hài nhi!
Lời nói vang lên trong lòng, Thần Dạ tung người hướng chỗ sơn mạch lao đi nhanh như tia chớp, phía trước liền là ý nghĩa một cái hi vọng mới, bảo sao hắn không nóng nảy.
Dần dần đi tới gần phạm vi sơn mạch, thời điểm Tử Huyên chuẩn bị tiến vào lại bị Thần Dạ một tay kéo lại, hắn trầm giọng nói:
- Có cái gì không đúng!
Tử Huyên ngẩn người, một lát sau cũng là cảnh giác.
Một ngọn núi lớn như thế, khắp nơi xanh um tươi tốt, sinh cơ dạt dào hết sức, theo lý mà nói bên trong hẳn là cực kỳ náo nhiệt, song, ở dưới linh hồn cảm giác lực, địa phương mà bọn họ cảm ứng đến đều là một mảnh cảm giác trầm trầm, phảng phất không có sinh linh nào sống ở nơi này.
Điều này sao có thể?
Nếu như bản thân ngọn núi này có cái gì cổ quái mà nói, như vậy cảm giác mà sơn mạch cấp cho người ta cũng sẽ không phải là cái bộ dáng này.
- Chúng ta cẩn thận một chút!
Dọc theo một đường duy nhất vào núi, Thần Dạ cùng Tử Huyên vô cùng cẩn thận hướng chỗ sâu từ từ đi tới, một đường đi qua, thời điểm đến dưới chân núi lại cũng không phát hiện ra một sinh linh...
- Xem ra trước đó không lâu, có lẽ chính là hiện tại ở trong sơn mạch có chuyện tình không tầm thường phát sinh.
Mi tâm của Thần Dạ nhẹ nhàng ngưng đọng, lấy tu vi của hai người cho dù là mang theo Linh nhi, người tầm thường hoặc là yêu thú cũng khó mà đối với bọn họ tạo thành uy hiếp, nhưng cẩn thận một chút luôn là không sai.
- Thần Dạ, có muốn ta dùng khí thế mở đường hay không?
Tử Huyên hôm nay đã là đạt đến cảnh giới Lực Huyền tứ trọng, phối hợp với uy lực của Lôi đình cùng Hỏa diễm, khí thế phát ra đủ để uy hiếp đến rất nhiều sinh linh.
Nàng làm như vậy có thể giảm thiểu một ít phiền toái không cần thiết.
- Không cần!
Thần Dạ cũng là khoát khoát tay nói:
- Chúng ta cứ đi như vậy, tận lực không cần đưa tới chú ý của những cái khác.
Bên kia núi, sau hơn mười dặm, coi như là phạm vi của Vô Tận chi hải, mà chỗ này nhất định là có rất nhiều cao thủ đang đợi Chúng Thần chi mộ mở ra.
Cách chỗ này cũng không xa, Thần Dạ không muốn bại lộ quá nhiều.
Biết hắn đang suy nghĩ cái gì, Tử Huyên gật đầu, nhưng ngay sau đó lại đi ở phía trước, hai người vô cùng cẩn thận nhanh chóng xuyên qua.
Như thế đi tới, lên núi cũng không bao lâu, trong lúc bất chợt cước bộ của hai người dừng lại, sau khi liếc nhìn lẫn nhau, không đến hồi lâu liền ở chỗ sâu hai bên rừng cây có mấy đạo thân ảnh nhanh chóng thiểm lướt ra ngoiaf.
Tổng cộng hơn mười người liền đem con đường phía trước gắt gao chặn lại.
- Nơi này đã bị phong sơn, nhị vị nếu như muốn đi qua mà nói, không có ý tứ, mời về đi, năm ngày sau lại đến!
Nói vô cùng khách khí, bất quá trong thanh âm kia, cỗ ngạo nghễ không thèm ngó tới ai đồng dạng cũng là rõ ràng có thể nghe được.
Thần Dạ lạnh nhạt cười, nhưng còn chưa chờ hắn nói gì, người vừa mới nói chuyện tiến lên trước một bước, trường kiếm trong tay hắn chỉ vào hai người, lạnh lùng nói:
- Ta biết tu vi của hai người các ngươi không kém, đặt tới địa phương nhỏ có thể liền được người khác gọi là cao thủ, nhưng ở chỗ này các ngươi tốt nhất sáng mắt ra một chút, nếu không chết như thế nào cũng không biết.
- Tiểu tử, nếu như ngươi không phục mà nói... kiếm pháp của bổn thiếu gia, ngươi cũng là có thể lĩnh giáo một chút, bất quá bổn thiếu gia sợ ngươi chống không được mấy cái liền sẽ chết, vậy cũng quá không vui rồi.
Phóng mắt nhìn tới, mười mấy người ngoài vị trung niên nhân kia thật giống như người đầu lĩnh ra, còn lại đề là thanh niên hơn hai mươi tuổi, mà người vừa nói cũng là người trẻ tuổi, bất quá thoạt nhìn địa vị nếu so với những người khác thì cao hơn rất nhiều, trên khuôn mặt kia thời khắc đều là vẻ ngạo nhân lóe ra.
Nhưng hắn cũng có vốn liếng cao hơn người một bậc, tu vi cảnh giới Thông Huyền nhị trọng, lấy tuổi của hắn tính lên cũng là không tệ rồi.
Bất quá đây còn không uy hiếp được Thần Dạ!
Nếu như đối phương khách khí một chút, như vậy hắn cũng sẽ khách khí nói cho thông suốt, nếu như đối phương thật có chuyện quan trọng mà phong sơn, cùng lắm thì không đi đường núi, cũng không sợ không qua được ngọn núi này.
Nhưng bây giờ đối phương vênh mặt như thế, hơn nữa sau khi người trẻ tuổi kia nhìn thấy Tử Huyên, trong con mắt nhất thời để lộ ra ý tứ dâm tà, đó liền nhất định con đường này Thần Dạ là phải đi.
- Xin lỗi, ta hiện tại liền muốn lên núi!
- Xin lỗi, chúng ta có việc gấp trong người, hôm nay nhất định phải đi qua ngọn núi này!
- Đó là ngươi đang tìm chết!
Người trẻ tuổi hai mắt đều lạnh lại, trường kiếm trong tay chỉ ra giống như độc xà chiếu vào lồng ngực của Thần Dạ mà đâm tới, lấy tu vi của hắn, trước mắt lại toàn lực thi triển, kiếm quang thiểm thước hiển nhiên là thật muốn giết Thần Dạ.
Bất quá tình cờ gặp nhau, vẫn chỉ là qua núi, không có cái gì là chuyện không được, người trẻ tuổi liền động ý niệm giết người, ở thế gian này quả nhiên là người có quyền đầu lớn lấy đó giảng đạo lý.
Trường kiếm sắc bén cơ hồ sau khi đảo mắt một cái liền đã tới trước ngực của Thần Dạ, song, huyết nhục tung bay ở trong tưởng tượng cũng không xuất hiện, đám người kia rõ ràng nhìn thấy thanh trường kiếm này bị hai ngón tay của người thiếu niên nhẹ nhàng nắm được.
- Tốc độ mặc dù không tệ, nhưng bộ pháp bất ổn, năng lượng huyền khí cũng là phù phiếm cực kỳ, xem ra tu vi của ngươi nếu không phải là dùng kỳ trân dị bảo chồng chất mà lên thì cũng chính là những năm gần đây ngươi rõ ràng phóng đãng quá nhiều, ỷ có gia thế tốt, ngươi gây tai họa cho không ít người đi?
Trong tiếng nói, Thần Dạ cũng là lẫm liệt chi ý dũng động, ngón tay vừa động, tinh cương trường kiếm lập tức gãy thành hai đoạn, sau đó ở trong khiếp sợ của mọi người, cái tay kia của hắn nhanh như tia chớp oanh ở trên lồng ngực của thanh niên kia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.