Đỉnh Cấp Sát Thủ - Đoàn Sát Thủ Tiến Hóa Thần Cấp

Chương 1110:




Trong lúc tránh đi Thi Quái, những người kia cũng đang lên đường trở về từ phương hướng đó, muốn tiến đến nơi ẩn núp gần đây. Hiển nhiên đối phương đã đi qua khu vực mà bọn Lâm Lăng đang muốn đến.
Lúc này trở về có nghĩa là nơi đó không phải là mảnh đất trung tâm - chiến trường xếp hạng.
Nếu không thì sao lại làm điều thừa kia chứ?
“Trần Tấn nói không sai, chúng ta đi xem tình hình cái đã, để dễ bề cân nhắc.” Trong lòng nghĩ như vậy, trong mắt Lâm Lăng hiện lên một tia kiên định, bàn tay vỗ lên lưng thú một cái.
Long Nha ngầm hiểu, sát khí màu đen nồng đậm kích động, tốc độ phi hành đột nhiên tăng nhanh lên vài phần.
Mãi đến hừng đông, xuất hiện trong tầm nhìn của đám người Lâm Lăng là một mảnh đất hoang vu.
Chỉ thấy cát bụi vô tận giống như sa mạc vô biên vô hạn.
Khi tiến vào mảnh sa mạc này, tốc độ phi hành của Long Nha đột nhiên hạ thấp. Trong thiên địa cứ như có một trường áp lực nặng nề quỷ dị bao phủ, dù lấy năng lực của Long Nha cũng bị chèn ép rơi xuống tầng trời thấp. Chỉ có thể miễn cưỡng phi hành áp sát khu vực cao mấy trượng cách mặt đất.
“Có chút kỳ quái.”
Biến cố đột nhiên xảy ra khiến ánh mắt Lâm Lăng hơi trầm xuống, lập tức cảnh giác.
Thân thể Lạc Hằng khẽ động, thử bay lên trên, nhưng rất nhanh lại bị đè ép xuống.
“Không cần thử.” Trần Tấn rất lạnh nhạt, ánh mắt nhìn quét qua bốn phía rồi nói: “Có lẽ trong sa mạc này tồn tại trận pháp năng lượng tương tự như nơi ẩn núp, khiến người ta không thể phi hành.”
“Một khi đã như vậy, chúng ta cứ đi bộ đi.”
Khi Lâm Lăng nói chuyện, Long Nha đã bị thu vào không gian sủng vật của hệ thống.
Sau khi Long Nha biến mất, bọn họ lập tức đáp xuống mặt đất.
Cát bụi dày đặc trực tiếp bao phủ toàn bộ bàn chân bọn họ. Có lẽ do nhiệt độ của nơi này khá cao nên bàn chân chôn dưới đống cát mơ hồ có cảm giác nóng rực.
Nhưng sau khi ngâm Long Huyết Trì, Lâm Lăng hoàn toàn không đau không ngứa trước chút nóng bức này.
“Đi.”
Bọn Lâm Lăng, Trần Tấn, Lạc Hằng liếc nhau, sau đó cùng bước song song lên đường. Còn chưa đi được bao xa thì Lâm Lăng đã bắt đầu cảm giác được cát bụi quanh mình đột nhiên mấp máy lên một cách quỷ dị.
Động tĩnh này giống như từng cơn sóng cát cuồn cuộn.
Chuyện có khác thường thì nhất định có kẻ quấy phá!
Bên ngoài thân thể ba người bọn họ lập tức ngưng tụ ra cái lồng phòng ngự hộ thể.
Xèo ——!
Mà đúng lúc này, Lâm Lăng bước chân phải ra, đột nhiên bị vô số cát bụi bao trùm. Lâm Lăng đột nhiên cảm thấy chân phải vô cùng nặng nề, cứ như bị trói buộc, một bước khó đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.