Đỉnh Cấp Sát Thủ - Đoàn Sát Thủ Tiến Hóa Thần Cấp

Chương 1141:




Thân thể Lâm Lăng khôi phục lại trong gang tấc, trường thương trong tay bỗng nhiên quét nghiêng qua dựng lên.
“Cheng!”
Ánh lửa bắn tung tóe, bắn tới chiếc thương bằng xương cốt kia cắt thành hai đoạn.
“Sao có thể thế được?!”
Nhìn thấy một màn này, con người trong mắt của võ giả Dực Cốt kia hơi co rụt lại.
Hiển nhiên cũng không nghĩ tới, con người nhìn nhỏ bé trước mặt này lại có thể trong một thời gian ngắn phá giải được kỹ năng giam cầm của hắn ta.
“Chẳng lẽ năng lượng giam giữ không đủ mạnh sao?”
“Hay là lúc thương cốt phóng ra đã xảy ra động tĩnh khí lãng, nên mới khiến tên này được ăn may.”
Trong lòng thầm nghĩ lại, ánh mắt của tên võ giả tộc Dực Cốt hơi rét lạnh, nghĩ lại thì khả năng đó đúng là cao hơn chút.
“Lần này ta muốn xem xem ngươi chống lại thế nào!”
Nhìn thấy Lâm Lăng đang cầm thương lao tới lần thứ hai, ánh mắt của tên võ giả tộc Dực Cốt âm trầm, hai cánh phía sau rung động kịch liệt.
Nguồn linh lực khổng lồ cuộn trào mạnh mẽ như nước thủy triều tuôn ra mạnh bạo về phía Lâm Lăng, trực tiếp khiến không gian bị đè ép thành từng hình sóng gợn gấp khúc mắt thường có thể nhìn thấy được.
Cảm giác áp bách như vậy khiến Lâm Lăng chợt cảm thấy cơ hô hấp trong cơ thể hơi cứng lại, gân cốt toàn thân cũng đè ép ở trong không gian, truyền ra tiếng cọt kẹt va chạm của tiếng xương khớp.
Tuy rằng thủ đoạn của hắn rất nhiều nhưng mà lúc này phải đối mặt với trận đầu nên tạm thời không nên để lộ quá nhiều con bài chưa lật.
Nếu không bị những đối thủ trên nữa nhìn được hết tuyệt chiêu, đến lúc đó khó lòng chiếm được phần thắng.
“Đi tìm chết đi.”
Tên võ giả tộc Dực Cốt gằn cười ác độc một tiếng, trong tay lại cầm một thanh cốt đao.
Lúc này đây, hắn ta không chọn phóng đao nữa mà tiến lại gần, cốt đao hiện lên sự sắc bén bổ về phía Lâm Lăng.
“Đến đúng lúc lắm.”
Trong lòng Lâm Lăng thầm cười nhạt, đợi khi đối phương đến cự ly gần nhất, một luồng lực rung động hùng hồn bỗng nhiên bộc phát ra.
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!...!!
Không gian vô hình nhất thời truyền ra tiếng nổ vang.
Lực rung động đáng sợ như nước thủy triều mang theo tất tả cuốn đi.
Tên võ giả tộc Dực Cốt bị gặp phải lực đó đến gần trực tiếp bị bắn bay ra ngoài, miệng liên tiếp phun ra máu tươi.
Lâm Lăng nhân cơ hội đó bước một bước lớn bay lên, Lửa Lân Long Thương trong tay tràn ngập lửa đỏ hừng hực, nhanh như tia chớp đâm mạnh ra.
Phập!
Ngực bị đâm trúng một thương, cánh tay Lâm Lăng ra sức, thân thể tên kia thình lình bị treo trên bầu trời lơ lửng, sau đó bị hung hăng văng khỏi đài chiến đấu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.