Đỉnh Cấp Sát Thủ - Đoàn Sát Thủ Tiến Hóa Thần Cấp

Chương 1501: Hắn là Thánh Tử Lâm Thiên?




“Chấp Sự Đường làm việc, không cần báo cho ngươi biết.” Vệ Quý Nguyên tỏ ra thái độ lạnh lùng, cũng không giải thích gì.
Sau đó dưới đông đảo ánh mắt kinh dị, ông ta lại khom mình hành lễ với Lâm Lăng, xin chỉ thị: “Thánh Tử điện hạ, ngài muốn xử lý chuyện gì, đệ tử giúp ngài giải quyết là được.”
Thái độ thay đổi lớn như vậy đã khiến đa số người ở đây lập tức lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên.
Nhìn ra được, Vệ Quý Nguyên đã có dự tính công bố thân phận của Lâm Lăng với hậu thế.
“Thánh Tử điện hạ?!”
“Khi nào Chấp Sự Đường cũng có thiết lập ‘Thánh Tử’?”
Hơn nữa người này nhìn thế nào cũng có chút quen mắt...
Trong nhất thời, giữa sân vang lên không ít tiếng bàn tán kinh nghi. Ánh mắt mọi người đều ngắm nhìn Lâm Lăng, tò mò đánh giá.
“Hả, nhìn hắn rất giống chấp sự áo trắng Lâm Lăng mười năm trước đại náo Hắc Ám Điện tông...”
“Không sai, chính là hắn!”
“Tên tội phạm bị truy nã trốn khỏi Chấp Sự Đường!!”
Sau một phen đánh giá, những tiếng trầm trồ khiếp sợ vang lên hết đợt này đến đợt khác.
Vào thời khắc này, rốt cuộc mọi người cũng nhớ lại sự tích trước kia có liên quan đến Lâm Lăng. Dù sao lúc ấy, chuyện Lâm Lăng làm ra ở Hắc Ám Điện tông thật sự quá mức oanh động.
Nhưng bọn họ cũng không khỏi cảm thấy khó tin nổi, hiện giờ tội phạm truy nã này không chỉ can đảm trở về, thậm chí còn được Chấp Sự Trưởng quyền lực lớn nhất Chấp Sự Đường tôn xưng là ‘Thánh Tử điện hạ’.
Chuyện này thật sự làm người ta cảm thấy kinh ngạc vạn phần.
“Vệ tiền bối, Thánh Tử điện hạ mà ngươi nói là có ý gì?”
Lúc này, Phong Kinh Dương cũng nghi hoặc nhìn Vệ Quý Nguyên, sau đó ánh mắt chuyển về hướng Lâm Lăng.
Mười năm không gặp, ông ta cảm thấy khí tức của người này hùng mạnh hơn rất nhiều. Dao động khí tức này tuy đã được giấu bớt đi, nhưng ông ta vẫn mơ hồ có thể cảm ứng được nó hoàn toàn không kém gì mình!
“Tính ra chắc ngươi cũng biết lời đồn về Thánh Tử ‘Lâm Thiên’ đúng không.” Vệ Quý Nguyên cũng không cố tình giấu giếm, mang đầy thâm ý mà nói.
Nghe vậy, sắc mặt Phong Kinh Dương hơi thay đổi, cứ như bị kích thích gì, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Lăng.
Đệ tử thế hệ trẻ không biết, nhưng ông ta làm một trong những người ngồi trên cao của Cửu Đại Điện Tông, cũng biết rõ về xưng hô này.
Trong lịch sử, Cửu Huyền Tông chỉ có một Thánh Tử, đó là thiên tài không ai sánh bằng đã leo lên Chủng Tộc Thiên Tư Bảng năm đó, Lâm Thiên!
Hắn là Thánh Tử Lâm Thiên?
Sao có thể!
Trong lòng Phong Kinh Dương lập tức phủ định suy nghĩ này, ông ta cũng biết được một ít ghi chép về Lâm Thiên trong sử sách.
Hồi tưởng lại năng lực thuần thú thần kỳ của Lâm Lăng thì thật sự có vài phần tương tự. Nhưng cũng không có nghĩa là Lâm Lăng trước mắt chính là Thánh Tử ‘Lâm Thiên’ của Cửu Huyền Tông vạn năm trước!
Theo ông ta thấy, đối với hiện tại mà nói, thời đại kia thật sự quá xa xôi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.