Đỉnh Cấp Sát Thủ - Đoàn Sát Thủ Tiến Hóa Thần Cấp

Chương 988:




Đám chiến sĩ người sói kia là những tên máu giết chóc, chúng lao lên không trung không ngừng phát ra những tiếng cười lớn đầy tàn bạo ngang ngược.
Như thế trận truy đuổi này đã trở thành một trò chơi săn bắn của chúng, hưng phấn vô cùng.
Lỗ tai Lâm Lăng khẽ nhúc nhích, lần đó thi triển sưu hồn thuật đối với võ giả tộc người thú ở chiến trường viễn cổ cho nên bây giờ có thể nghe hiểu được ngôn ngữ của bọn họ.
“Rống!”
Trong lúc tuyệt vọng một thanh niên Cuồng tộc đang trong cơn tức giận trực tiếp dẫn động thể chất cuồng hóa phát ra tiếng rống to của dã thú.
Sức mạnh của hắn ta trong nháy mắt tăng vọt, cả người tản ra khí tức cuồng bạo.
Có điều cái thanh niên Cuồng tộc này chẳng thể phân biệt được địch ta lại đi nhằm đồng loại bên cạnh dùng song quyền điên cuồng tấn công, hoàn toàn mất đi lý trí.
“Hử? Thời đại vạn năm trước đã bắt đầu xuất hiện căn bệnh này rồi sao?”
Thấy thế, trong mắt Lâm Lăng lóe lên một sự kinh ngạc.
Hắn ít nhiều gì cũng có chút lý giải đối với lịch sử của Cuồng tộc.
Ở thời kỳ viễn cổ, Cuồng tộc vốn là một trong những chủng tộc cường đại ở trong đông đảo các chủng tộc. Nhưng vì sau khi xuất hiện loại bệnh này nên mới dần bị suy nhược.
Bởi vậy có thể thấy được lúc này hẳn là đang ở trong giai đoạn mới bắt đầu.
“Lẽ nào cơ hội đến rồi sao?”
Nhớ tới lần trước Trần Tấn có nhắc đến mười hai huyết vệ, trong lòng Lâm Lăng thầm suy nghĩ.
Nếu như đúng là vậy thì có khả năng đó chính là lúc này.
“Lang vương, xuất chiến!”
Nghĩ đến đây, Lâm Lăng hạ lệnh.
Vù-----------!
Chỉ trong thoáng chốc, Lang Vương mạnh bạo xông ra, trực tiếp hóa thành một ngọn lửa màu đen, tốc độ nhanh như tia chớp phóng về phía đám chiến sĩ người sói kia.
“Chiến sĩ Cuồng ngay cả người phe mình cũng tấn công, loại bệnh của người trong tộc này quả là phế vật!”
Người cầm đầu chiến sĩ người sói có gương mặt dữ tợn, giơ trường đao trên tay mình lên hung hăng bỏ về phía thanh niên Cuồng tộc đã mất hết lý trí.
Xoẹt!
Nhưng mà tiếp theo, trường đao trong tay hắn ta vừa giơ lên chưa có kịp vung xuống đã đột nhiên cảm thấy cánh tay bỗng nhẹ bẫng.
Tiếp sau đó là một trận đau đớn đột nhiên xông lên đầu.
Tên chiến sĩ người sói kia kinh hãi phát hiện cánh tay của hắn lại đang rơi xuống đất ngay trước mắt mình.
Uỵch!
Lúc phản ứng lại thì một ánh sáng đen đã xẹt qua, yết hầu cổ hắn tra cũng bị cắt trong nháy mắt, chết bất đắc kỳ tử ngay tại chỗ.
Cái gì?!
Đột nhiên bị tập kích bất ngờ như vậy, nhưng chiến sĩ người sói xung quanh nhất thời sợ hãi choáng váng, vội vàng điều khiển nhóm người sói dừng lại.
Ánh mắt bọn họ cảnh giác rà quét xung quanh, rất nhanh đã nhìn thấy vị trí của Lang Vương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.