Đỉnh Cấp Tông Sư

Chương 210: Độc ác đến tận xương tuỷ.  




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Xích Ảnh Kiếm đó hoá thành một đường kiếm sắc lạnh rơi xuống phía trước cổ của Thẩm Tịch.
Chỉ cách một milimet, mũi kiếm đã gần như chạm vào cổ của Thẩm Tịch.
Thẩm Tịch như thể đã cảm nhận được hơi thở chết chóc, cảm nhận được sự băng lạnh của lưỡi kiếm.
Bị doạ cho toàn thân run lên bần bật đến nỗi tè cả ra quần.
Đúng vậy.
Nếu như nói, sự sợ hãi, khủng hoảng, cầu xin trước đó còn có vài phần giả bộ để được sống tiếp, như vậy, giờ khắc này, là thực sự đã bị doạ cho sợ đến vỡ tim ra rồi.
“Tha cho tôi, tha cho tôi, tha cho tôi…”, mùi nước tiểu bay ra khắp nơi, Thẩm Tịch dập đầu điên cuồng.
Chỉ có thực sự cảm nhận được hơi thở chết chóc đến gần mới biết được nó tuyệt vọng đến mức nào, mới biết được sống là một điều tuyệt vời biết bao.
“Cơ Khâm, cứu tôi!!! Anh không cứu tôi, nhà họ Thẩm và anh sẽ đối đầu đến chết không thôi! Tôi đảm bảo! Anh không cứu tôi, anh chính là hung thủ giết người, chị của tôi sẽ không tha cho anh, a a…”.
Thẩm Tịch bị doạ cho sợ đến mức tè ra quần, mất hết kiểm soát, phát điên. Vì để được sống, cả người hắn đã hoá điên, phẫn nộ gào thét về phía Cơ Khâm.
“Ha ha…”, Diệp Mộ Cẩn bật cười thành tiếng.
Nhìn thấy bộ dạng Cơ Khâm như vậy.
Thực là vui đến muốn vỗ tay.
“Đáng đời, tên nhóc đó anh có thể chọc vào được sao?”, Công Tôn Thần lau mồ hôi trên trán, cười trên nỗi đau của người khác.
Hắn từng ở nhà họ Lam bị Tô Minh sỉ nhục như chó, trong lòng vẫn luôn ám ảnh không thôi, bây giờ nhìn thấy Cơ Khâm thế này, thân phận địa vị còn cao hơn mình mà cũng bị Tô Minh đùa cợt thành như vậy, trong lòng cũng cảm thấy cân bằng hơn nhiều rồi.
“Cậu Tô, mong anh tha cho cậu Thẩm!”, một giây sau, Cơ Khâm rốt cuộc cũng không thể chịu được nữa, hít sâu một hơi, chân trái khẽ cong, quỳ trên mặt đất, một chân quỳ trên đất, hai tay chắp vào nhau.
Cơ Khâm cúi thấp đầu, trong ánh mắt ngập vẻ độc ác.
Độc ác đến tận xương tuỷ.
Hắn ta đâu từng bị sỉ nhục như vậy?!
Cơ Khâm nghiến chặt răng, hai hàm răng như muốn gãy ra.
“Phù phù phù…”, Thẩm Tịch thở phào một hơi, cả người như thể được sống lại, bỗng dưng muốn bật khóc thật to.
“Chẳng có ý gì, còn tưởng là những năm này ở Huyền Linh Sơn học được cái gì chứ, không ngờ được cũng chỉ thế này”, Diệp Mộ Cẩn châm chọc một câu.
Cô ta cũng không sợ làm mất lòng Cơ Khâm, vốn dĩ là do Cơ Khâm hôm nay cố tình gây phiền phức.
Hơn nữa, bây giờ Cơ Khâm quỳ thế này, nhà họ Cơ chắc chắn sẽ một mất một còn với Tô Minh. Diệp Mộ Cẩn lại cùng tiến cùng lui với Tô Minh cho nên cũng sẽ quyết sống mái với nhà họ Cơ.
Bây giờ cô ta châm chọc vài câu thì kết quả cũng chẳng có gì thay đổi.
“Bạn… bạn… bạn học đại học này của em, dũng mãnh thật đó…”, Lạc Phong nói nhỏ với Lạc Thu Thuỷ.
Đế Thành ở phía Bắc.
Ma Thành ở phương Nam.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.