Đỉnh Cấp Tông Sư

Chương 2648: Quá đỗi nhẹ nhàng.  




"A... Tiểu Cửu, Tiểu Cửu, Tiểu Cửu, em đừng dọa chị, đừng dọa chị mà, Tiểu Cửu...", đôi mắt xinh đẹp của Trì Thương Tuyết như thất hồn lạc phách, trở nên ảm đạm, tiếp theo liền bật khóc thê lương, nước mắt không kiềm chế được tuôn xuống tong tỏng.
Mặc dù Tiểu Cửu là con vẹt nhưng trên thực thế cũng là hồn thú, trí thông minh có thể so sánh với con người, còn có thể nói chuyện vân vân. Ngoại trừ vì tuổi còn nhỏ nên chưa biến hình được, còn lại không có gì khác với người cả.
Trì Chân Phong vẫn luôn coi trọng sự phát triển của tông môn, thành ra hơi lơ là không để ý đến Trì Thương Tuyết, nếu không, Trì Thương Tuyết cũng sẽ không hình thành nên tính cách đùa cợt, làm càn như một tiểu ác ma như vậy.
Từ nhỏ tới lớn, Tiểu Cửu luôn ở bên cạnh cô ta, là người bạn quan trọng nhất thậm chí là duy nhất của cô ta. Bất cứ chuyện gì, bất cứ điều gì trong lòng từ trước đến nay cô ta đều chỉ nói với một mình Tiểu Cửu.
Vậy mà bây giờ Tiểu Cửu đã chết rồi!?
Chết rồi!
Trái tim của Trì Thương Tuyết như muốn vỡ tan.
"Mặc dù món đồ chơi này khá thú vị, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là một con chim mà thôi, Trì Thương Tuyết, nhìn cô khóc đau lòng như vậy, bổn tiểu thư đây thấy hơi buồn cười đó", Vưu Thanh Nhi tùy tiện nói, không hề có một chút cảm thấy có lỗi nào, thậm chí còn tỏ ra khinh miệt mà mỉa mai.
Mà xung quanh, xung quanh chiến đài.
"Ha ha ha ha ha...", cũng cười ồ lên một tràng, những lời mắng chửi còn nhiều hơn. Đúng, Trì Thương Tuyết dung mạo rất đẹp, rất kinh diễm, nhưng Vưu Thanh Nhi cũng không kém, huống chi thời gian mà Vưu Thanh Nhi ở thành Ly Đỉnh đã quá lâu quá lâu rồi, nhân khí đương nhiên cao, người hay hồn thú trong thành Ly Đỉnh thiên vị về ai là điều có thể thấy được rõ ràng.
Có bộ phận còn không kiêng nể gì hô lớn:
"Em gái nhỏ, muốn khóc thì về nhà mà khóc, ha ha ha, nơi này là thành Ly Đỉnh không phải là nghĩa địa đâu".
"Ghét nhất là thứ rác rưởi bị đánh như bao cát thế này, còn là thể tu nữa, trước mặt cô Thanh Nhi thì cô ta chẳng là gì cả".
"Điều quan trọng vẫn không phải là gương mặt, đã bị đánh đến mười mấy lần rồi, lần nào cũng thê thảm hơn lần trước, vậy mà vẫn còn mặt mũi đến thành Ly Đỉnh. Mau ôm con vẹt chết của cô cút khỏi thành Ly Đỉnh đi".
"Tôi phải giết cô!", ngay sau đó, đôi mắt xinh đẹp của Trì Thương Tuyết đỏ hoe, thanh âm khàn khàn, ngẩng mạnh đầu lên, cực kỳ oán hận và phẫn nộ xông về phía Vưu Thanh Nhi, không màng gì nữa mà lao tới.
Thế nhưng, vừa tới gần Vưu Thanh Nhi.
"Ầm...", tốc độ của Trì Thương Tuyết chợt chậm lại rất nhiều, phảng phất như chịu phải lực lượng phản chấn gì đó không thể kiểm soát áp chế, cả người bay ngược ra ngoài, cánh tay bị lưng kiếm đánh gãy.
Cực kỳ thê thảm.
Vưu Thanh Nhi nhẹ nhàng dùng lưng kiếm đánh lên cánh tay của Trì Thương Tuyết.
Giống như người lớn đánh trẻ nhỏ vậy.
Quá đỗi nhẹ nhàng.
Cùng lúc đó, sắc mặt của Tô Minh đanh lại.
Không phải vì Trì Thương Tuyết bị đánh thảm bao nhiêu.
Trên thực tế, trong mắt Tô Minh, Trì Thương Tuyết bị treo lên đánh, bị giao huấn cũng không phải là không thể, về mặt ý nghĩa nào đó, để cô ta biết chút về lòng người hiểm ác, biết được những nguy hiểm bên ngoài, đừng hành xử càn rỡ làm xằng làm bậy, không còn làm tiểu ma nữ nữa, đối với Trì Thương Tuyết mà nói thì có thể còn là động lực để quyết chí tự cường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.