Đỉnh Cấp Tông Sư

Chương 2649: Là chồng của cô ta sao?" 




Nhưng tất cả những thứ này đều phải căn cứ vào việc cô ta thật sự đã thua, thật sự bị đánh bại, thật sự không bằng đối phương.
Chứ không phải... bị ức hiếp như một kẻ ngốc! Tốt xấu gì, Trì Thương Tuyết trên danh nghĩa cũng là người của Tô Minh, mặc dù chỉ bởi do đánh cược. Huống chi anh còn đã đồng ý với lão Trang.
Tô Minh anh có thể bắt nạt cô ta, nhưng người khác thì không thể.
Tại sao lại nói Trì Thương Tuyết là kẻ ngốc?
Tô Minh nhìn sâu vào Vưu Thanh Nhi, rồi lại nhìn sâu vào chiến đài bên dưới Vưu Thanh Nhi và Trì Thương Tuyết.
"Vô dụng", lúc này, Vưu Thanh Nhi liếc mắt nhìn Trì Thương Tuyết trọng thương, nôn ra máu, ngã sõng soài dưới đất rồi hừ một tiếng.
Xung quanh chiến đài dấy lên làn sóng những tiếng chửi rủa 'vô dụng'.
"Tự cút khỏi thành Ly Đỉnh đi, đừng tới đây báo thù nữa, cô quá yếu, chơi với cô hơn chục lần đã là nể mặt Kiếp tông cô lắm rồi, nể mặt bố cô lắm rồi. Làm người phải tự mình biết lấy mình, đừng cứ vô liêm sỉ mãi như vậy, một thứ phế vật", Vưu Thanh Nhi cực kỳ khinh bỉ, nhưng dù là khinh bỉ, dù nói lời rất khó nghe nhưng vẫn nở nụ cười, còn giữ dáng vẻ xinh đẹp đó nữa.
Trì Thương Tuyết vẫn muốn đứng lên, nghiến răng nghiến lợi đến mức răng sắp vỡ ra rồi, vẫn muốn tiếp tục chiến đấu, vẫn muốn liều mạng, cho dù cánh tay đã gãy, cho dù bả vai đã gãy, cho dù rất đau, cho dù đã bị trọng thương.
Chỉ là ngay sau đó, khi Trì Thương Tuyết khó khăn lắm mới chật vật đứng lên được, đang muốn bất chấp mạng sống tiếp tục lao về phía Vưu Thanh Nhi.
Đột nhiên.
"Đủ rồi", Tô Minh đã xuất hiện bên cạnh Trì Thương Tuyết một cách quỷ dị, tóm lấy cánh tay của cô ta, ngưng giọng nói.
"Tô... Tô Minh?", Trì Thương Tuyết sửng sốt, tiện đà... lập tức ôm chặt lấy Tô Minh: "Hu hu hu hu... hu hu hu hu...Tiểu Cửu chết rồi, Tiểu Cửu chết rồi, anh có biết không? Tiểu Cửu chết rồi! Hu hu hu..."
Có lẽ là do quá đau khổ, có lẽ là do quá tủi thân khiến cô ta dường như đã quên mất Tô Minh cố ý đánh đố làm khó cô ta, lúc này lại như phát tiết ra, ôm chặt lấy Tô Minh, giống như một đứa trẻ bất hạnh bị ức hiếp lên tiếng thống khổ, để mặc cho nước mắt ướt nhẹp áo Tô Minh.
Xung quanh chiến đài một mảng ồ lên.
"Tên nhãi đó từ đâu đến vậy?"
"Còn chưa đến 10 nghìn tuổi đã có cảnh giới Thiên Kiếp Siêu Thoát? Không nhìn nhầm đó chứ?"
"Tuổi tác này, cảnh giới này, trời ơi, tuyệt đại yêu nghiệt!"
"Có tác dụng quái gì, thiên phú không nói lên được chiến lực, thiên phú có trâu bò thế nào thì cũng vỏn vẻn chỉ là cảnh giới Thiên Kiếp tầng bảy tầng tám, chẳng là cái thá gì ở thành Ly Đỉnh này cả".
"Đúng vậy, thứ thành Ly Đỉnh chúng ta không thiếu nhất chính là yêu nghiệt".
"Tên nhãi ranh này là gì của Trì Thương Tuyết? Là chồng của cô ta sao?"
"Ha ha ha, cười chết mất, sao hả? Chồng cô ta muốn đứng ra đánh thay cô ta sao?"
"Mẹ kiếp, có tin nếu chồng cô ta dám ra tay thì cũng bị cô Thanh Nhi đánh cho sấp mặt không".
Tô Minh mắt điếc tai ngơ, chỉ nhẹ nhàng vỗ vào lưng Trì Thương Tuyết: "Đừng đau lòng nữa, Tiểu Cửu nếu như trên trời có linh thiêng cũng không muốn thấy cô như vậy đâu".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.