Đỉnh Cấp Tông Sư

Chương 2653: Cảm xúc dao động mạnh mẽ.  




Cho dù là chị của cô ta cũng xem như vô cùng yêu nghiệt, nhưng bản thân muốn có được dung khí cũng là hy vọng hão huyền.
Dung khí này vẫn là năm đó chị cô ta lập được một công lao cực lớn cho chủ nhân, chính là vị công chúa nhỏ kia, rồi được công chúa nhỏ ban thưởng.
Sự trân quý của dung khí không thể nào tưởng tượng được.
Dung khí mạnh mẽ cỡ nào, tự nhiên cũng chẳng thể tưởng tượng.
Mở dung khí ra.
Mời ngài.
Chớp mắt.
Có người hiếu kỳ, không hiểu, kinh ngạc đến ngây người, ánh mắt giễu cợt.
"Vậy tôi sẽ không khách khí", Tô Minh mở miệng nói.
Dứt lời, anh giơ tay lên, siết chặt nắm đấm, nện như điên xuống đài chiến đấu.
...
Vưu Thanh Nhi nhìn mà hồ đồ.
Cô ta còn tưởng Tô Minh nói rằng mở đài chiến đấu ra thì thể nào cũng phải dùng thần binh lợi khí chém vào chứ? Có lẽ dựa vào thần binh lợi khí còn có thể có một chút xíu cơ hội.
Thật không ngờ, Tô Minh cứ dùng nắm đấm như vậy?
Con mẹ nó.
Rốt cuộc là Vưu Thanh Nhi cô ta mắt mù, hay là đầu óc người này có bệnh?
Nhưng mà.
"Ầm", đúng lúc này, một quyền kia của Tô Minh đã đập xuống Độc Tiên ấn.
Cùng lúc đó.
Trong lòng thành Ly Đỉnh, tại một lầu các cổ kính giữa hồ, trong một căn phòng xa hoa và sạch sẽ, một cô gái mặc đồ màu lam vốn đang rất cung kính đứng bên cạnh một chiếc ghế dựa to lớn, chợt sắc mặt cô ta hoàn toàn thay đổi, khí tức cũng hơi hỗn loạn, khóe miệng đẫm máu.
Cô gái áo lam tên là Vưu Minh Nhi.
Trong đầu Vưu Minh Nhi giờ chỉ có một suy nghĩ - dung khí có chuyện rồi!
Đúng thế.
Chỉ có dung khí bị hủy cô ta mới có thể bị cắn trả.
Dung khí cùng một nhịp thở với chủ nhân.
Dung khí hủy, chủ nhân sẽ bị cắn trả cực lớn.
Mà chủ nhân chết, dung khí sẽ suy yếu, trở thành tổ khí, thậm chí là tiên khí, thậm chí suy thoái lợi hại hơn.
Vưu Minh Nhi bối rối, dung khí xong đời? Nói đùa cái gì vậy? Đó là dung khí đấy!
Đương nhiên, ngoài bối rối ra, còn là sự giận dữ và đau lòng.
Cảm xúc dao động mạnh mẽ.
"Minh Nhi, sao vậy?", lúc này, từ ghế dựa truyền đến một giọng nói nhẹ nhàng. Hóa ra trên ghế dựa to lớn kia còn một cô gái đang ngồi, cô gái rất yên tĩnh, rất ngoan ngoãn, có cảm giác tuổi của cô ấy cũng không lớn, khoảng chừng mấy triệu tuổi thôi. Cô gái mặc đồ màu phấn hồng tràn ngập ánh nắng và bồng bột, khuôn mặt trắng nõn như mỡ đông, da thịt non mịn như đứa trẻ sơ sinh, lông mi đặc biệt dài, kết hợp với đôi mắt to tròn, đen láy như đá quý sáng rực, trên đôi môi đỏ mọng là chiếc mũi nhỏ nhắn vô cùng tinh xảo, quả thực khiến người ta say mê.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.