Đỉnh Cấp Tông Sư

Chương 2698: Thái độ đó như sắp quyết chiến.   




“Hoàng Sí! Con giỏi lắm! Đặc biệt là tìm cho ta một đồ tôn như này”, Mạc Châm Sơn cười lớn, quan sát Tô Minh một lượt tỏ vẻ hài lòng.
Tô Minh cảm thấy có chút kỳ dị bởi vì anh luôn cảm thấy ánh mắt mà sư tổ nhìn mình hơi lạ, nhưng cũng không phải ác ý.
“Cậu nhóc này đúng là xuất sắc, chẳng trách mà Nhạn Nhi lại có cái nhìn khác về nó”, Mạc Châm Sơn thầm nghĩ trong lòng.
“Đồ tôn Tô Minh bái kiến sư tổ”, Tô Minh cung kính khom người chào hỏi. Anh cũng vô cùng kính trọng Mạc Châm Sơn.
Đúng lúc này…
“Ông Mạc! Chuyện riêng của nhà họ Cố, tổng viện tốt nhất đừng nhúng tay vào. Huống hồ, Cố Thần cũng có cống hiến rất lớn với tổng viện”, một giọng nói ở một khung trời khác truyền đến.
Đó là một người đàn ông trung niên. Thoạt nhìn gầy yếu, mặc áo bào dài màu xanh, dáng vẻ bình thường.
Nhưng người này vừa xuất hiện thì sâu thẳm ánh mắt Mạc Châm Sơn liền hiện ra sát ý và phẫn nộ nhưng sau đó lại khôi phục lại vẻ bình tĩnh.
Phương Mộng Vũ thì thở phào nhẹ nhõm, vẻ tàn nhẫn lại hiện lên rõ hơn.
“Dương Sào! Xưa nay tôi làm việc không cần ông phải dạy”, Mạc Châm Sơn nhìn đối phương rồi lạnh lùng nói.
Dương Sào là viện trưởng tổng viện hiện giờ, cũng là sư tôn của Cố Thần.
“Ông làm việc đúng là không cần tôi phải dạy nhưng Thần Nhi là học viên của tổng viện, cũng là đệ tử của tôi. Chuyện của nhà Thần Nhi thì cũng coi như chuyện của tôi và cũng là chuyện của tổng viện”, Dương Sào cười nói, cảm giác như đang cười đểu.
“Vớ vẩn! Lẽ nào năm đó Hoàng Sí không phải là học viên của tổng viện, lẽ nào không phải là đệ tử của tôi? Vậy mà lúc Hoàng Sí gặp nạn, ông và những người khác của tổng viện đã nói như thế nào?”, Mạc Châm Sơn đột nhiên nói, thậm chí còn gào rống lên, sắc mặt đỏ ửng. Có thể thấy thái độ của ông vô cùng cương quyết, khí tức toàn thân cũng sục sôi lấn át về phía Dương Sào.
Thái độ đó như sắp quyết chiến.
Dương Sào là viện trưởng hiện giờ của tổng viện, tất nhiên thực lực không kém. Ông ta và Mạc Châm Sơn cùng cảnh giới, cùng ở cảnh giới Hồng Minh tầng tám.
Vốn tưởng rằng cảnh giới như nhau thì ông ta có thể đấu lại được Mạc Châm Sơn. Nhưng trên thực tế, từ khí tức của Mạc Châm Sơn trấn áp ông ta thì có thể thấy, Mạc Châm Sơn vô cùng mạnh, mạnh hơn Dương Sào tưởng tượng. .
||||| Truyện đề cử: Đan Đại Chí Tôn |||||
Dường như thực lực của Mạc Châm Sơn còn đáng sợ hơn cảnh giới của ông.
Tận sâu ánh mắt của Dương Sào là vẻ khó tin và kiêng kị.
Dường như ông ta có thể chắc chắn, nếu hiện giờ mình đánh đơn thì mình không phải là đối thủ của Mạc Châm Sơn.
“Lão già này! Mấy năm nay luôn ẩn cư, cứ tưởng vô hại, ai ngờ thực lực lại tiến bộ nhanh như vậy, đúng là thâm thật!”, Dương Sào thầm nghĩ.
“Sao? Sợ rồi à? Không dám đấu à? Vậy thì cút đi cho tôi!”, thấy Dương Sào trầm ngâm, Mạc Châm Sơn quát lớn. Cảm giác như lúc này Mạc Châm Sơn có thể nắm bắt được đại cục.
“Tính khí của ông Mạc vẫn nóng như xưa”, Dương Sào cười rồi lùi về sau một bước.
Trong lúc ông ta lùi về sau thì một người khác xuất hiện bên cạnh ông ta. Đó là một người đàn ông trung niên mặc áo trắng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.