Đỉnh Cấp Tông Sư

Chương 2759: Chúng Sinh hoả chủng




Tô Minh gật đầu, khá hứng thú, liếc nhìn sang Hồng Nhàn. Từ khi Tô Minh vừa mới bước vào thì đã để ý đến cô gái này rồi, cũng hết cách, ai bảo cô ta là người có thực lực mạnh nhất trong số gần ba trăm người ngồi quanh bàn, muốn không chú ý đến cũng khó.
Tô Minh nhìn kỹ một lượt rồi không nhìn nữa.
Lúc này, Hồng Nhàn tiếp tục nói: “Mọi người đều biết, trong bí cảnh Chúng Sinh có ba bảo vật, đầu tiên đương nhiên là Chúng Sinh tuyền, tạm thời không nói. Thứ hai chính là Chúng Sinh hoả chủng, theo như bà nội tôi nói, thực tế trong bí cảnh Chúng Sinh có hơn mười, thậm chí là mấy chục khối Chúng Sinh hoả chủng. Nếu chúng ta có được bất kỳ khối Chúng Sinh hoả chủng nào thì đều sẽ có được lợi ích rất lớn, đáng tiếc, hàng tỷ năm nay, đã vô số lần, đệ tử Chúng Sinh các chúng ta cũng chưa từng có được Chúng Sinh chủng hoả này trong bí cảnh, ngược lại, hoàng triều Cửu Minh mỗi lần chỉ có ba người, nhưng từ trước đến nay lại có thể khẳng định có bảy khối Chúng Sinh hoả chủng đã bị hoàng triều Cửu Minh lấy được, đây chính là sỉ nhục Chúng Sinh các chúng ta. Bảo vật thứ ba, tạm thời cũng không cần nói”.
Vì vậy, nói cho cùng, Hồng Nhàn nói đến chính là chuyện Chúng Sinh hoả chủng, Tô Minh cũng đã hiểu.
“Thông qua phân tích với kinh nghiệm rất nhiều lần trong quá khứ, sở dĩ nguyên nhân lớn nhất mà đệ tử Chúng Sinh Các chúng ta đến một lần cũng không lấy được Chúng Sinh hoả chủng là… Không đoàn kết. Mỗi lần chúng ta đi đến cả mấy trăm người, nhưng vừa vào bí cảnh thì đã bắt đầu phân tán, đa phần đều tự mình đi tìm cơ duyên bản thân, nhiều lắm cũng là hai ba nhóm mà thôi. Dẫn đến kết quả là chúng ta rất khó cạnh tranh được với ba người kia của hoàng triều Cửu Minh. Dù sao, trong đấu đơn thì ba người của hoàng triều Cửu Minh cũng quá mạnh rồi. Có vài lần đều là đệ tử Chúng Sinh Các chúng ta tìm được Chúng Sinh hoả chủng, còn chưa cầm được đến tay thì đúng lúc người trong ba ngươi hoàng triều Cửu Minh đã xuất hiện, sau đó đã cướp đi mất”. Hồng Nhàn tiếp tục nói, khi nhắc đến ba người hoàng triều Cửu Minh, giọng nói cô tràn ngập phẫn nộ, lạnh lùng và không cam tâm.
Sau khi cô ta kể lại, ở trên sân, mọi người gần như đều thay đổi sắc mặt, thậm chí còn siết chặt nắm tay.
Hồng Nhàn nói tiếp: “Vì vậy, lần này, tôi đề nghị ba trăm người chúng ta, sau khi đi vào bí cảnh thì đoàn kết, nhất định phải đoàn kết, nhiều nhất chúng ta có thể chia thành ba đội, mỗi đội một trăm người cùng đi tìm cơ duyên, có được lợi ích, cuối cùng thì chia theo tỉ lệ. Nhóm một trăm người, cho dù gặp bất kỳ một người nào trong ba người hoàng triều Cửu Minh kia thì chúng ta đều có sức chiến đấu, thậm chí có thể trấn áp. Thế nào?”
Hồng Nhàn nói xong đề nghị, tất cả mọi người trong sân đều bắt đầu bàn bạc:
“Khôn tệ, nên đoàn kết lại, đã sớm không ưa được hoàng triều Cửu Minh mỗi lần đều là ba người, ức hiếp người quá đáng”.
“Đề nghị khá hay, chỉ là, có được cơ duyên thì rốt cuộc chia theo tỷ lệ nào?”
“Nếu như theo lời của cô Hồng, một đội chúng ta một trăm người, thậm chí, gặp phải ba người hoàng triều Cửu Minh chúng ta đều có thể đánh lại, thật đáng mong đợi”.
Bàn bạc một lúc, Hồng Nhàn giơ tay lên: “Yên tĩnh, bây giờ giơ tay biểu quyết, nếu đồng ý đề nghị của tôi thì mời giơ tay”.
Sau đó.
Soạt soạt…
Trong sân, gần như hơn hai trăm người đều giơ tay.
Tô Minh và Mạc Thanh Nhạn lại không giơ tay.
Bởi vì rất đơn giản, vốn Tô Minh là người theo chủ nghĩa đơn độc. Người quá nhiều, một nhóm có đến cả một trăm người, thậm chí Tô Minh không cần phải trải nghiệm cũng có thể xác định, sẽ có nội chiến, sẽ có đủ các loại mưu kế, rất phiền phức, thực sự không có hứng thú.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.