Đỉnh Cấp Tông Sư

Chương 2773: Tổn thất này quá lớn




Trước đây, bọn họ vốn đã bị Diễm Huyền Kình bắt nạt, trước đây, Diễm Huyền Kình vốn đã không kiêng nể bất kỳ ai rồi, bây giờ thì hay rồi, sợ là ông ta sẽ tiếp tục đè đầu cưỡi cổ tất cả mọi người ở đây.
"Lão Diễm, tôi cầu xin ông! Ông có biết rằng cả cuộc đời của bà già này chỉ có một người thân duy nhất là con bé không! Lão Diễm, chỉ cần ông không ngăn cản tôi, để cho tôi đi giết kẻ thù, bà lão này có thể lập lời thề, từ nay về sau, không màng sống chết mà đi theo ông!", giọng của bà lão Hồng khàn khàn, trong giọng nói của bà ta có sự van xin, thân hình già nua của bà ta đang run lẩy bẩy, hận không thể quỳ gối dưới chân Diễm Huyền Kình.
"Đừng nói những lời vô nghĩa đó nữa, bà sẽ không chỉ mất đi một đứa cháu gái thôi đâu, ngay cả bà, lão phu cũng giết. Lại còn không màng sống chết mà đi theo lão phu à? Bà có xứng không? Bà lão Hồng à, bà và cháu gái của bà đúng là giống y hệt nhau, còn cho rằng bản thân mình là thiên hạ vô địch chắc", Diễm Huyền Kình không thèm nể mặt, nói: "Hơn nữa, cho dù lão phu có tránh sang một bên thì bà có chắc rằng bà sẽ giết được thằng nhóc họ Tô kia không? Đừng tự rước thêm nhục nữa, nhân lúc lão phu còn chưa ra tay với bà, bà hãy mau cút đi..."
Diễm Huyền Kình không phải là loại ngang ngược và cậy mạnh bình thường.
Nhìn dáng vẻ châm biếm người khác không nể nang ai của ông ta, chỉ còn kém một bước là chỉ thẳng vào mặt của bà lão Hồng mà buông lời sỉ nhục mà thôi.
Cả người bà lão Hồng run rẩy như đang bị sấm sét đánh trúng, khuôn mặt già nua của bà ta cắt không còn một giọt máu, vặn vẹo đến mức biến dạng, bà ta anhìn chăm chú vào ánh mắt của Diễm Huyền Kình, sau đó liếc Tô Minh một cái và xoay người rời đi.
"Ánh mắt của bà già này hơi đáng sợ, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, chỉ bằng ánh mắt lúc nãy của bà ta, mình cũng sẽ không để bà ta sống sót, nhất định phải tìm cơ hội giết chết mụ, nói cách khác, đám lão già này nhất định sẽ dùng mưu hèn kế bẩn đi hại thằng nhóc họ Tô kia, thật là làm người ta phải đau đầu mà", Diễm Huyền Kình nhìn theo bóng lưng của bà lão Hồng, trong lòng ông ta liền suy nghĩ như vậy.
Diễm Huyền Kình hận không thể ngay lập tức ra tay xử lý bà lão Hồng, nhưng thật đáng tiếc, bây giờ còn chưa thể làm như vậy được, tuy ở Chúng Sinh các, ông ta không cần phải kiêng dè bất kỳ ai nhưng cũng hoàn toàn không thể lấy một địch mười được, các vị Thái thượng trưởng lão của Chúng Sinh các cũng không hề đơn giản.
Giờ phút này, hình như tất cả Thái thượng trưởng lão đều đang tập trung ở một nơi nào đó để quan sát ông ta, nếu ông ta thật sự động đến bà lão Hồng thì tất cả những vị Thái thượng trưởng lão khác đều sẽ ra tay.
Trên thực tế, tất cả những vị Thái thượng trưởng lão khác của Chúng Sinh các đều đã cùng hợp tác với nhau để đối phó ông ta, bà lão Hồng chỉ là một trong số những người đó và bà ta còn có địa vị rất cao, những vị Thái thượng trưởng lão khác sẽ không để mất bà lão Hồng.
Hơn nữa, bây giờ, thằng nhóc họ Tô và con bé họ Mạc đều đang ở đây, nếu trận chiến này thật sự nổ ra thì phải làm cách nào để bảo vệ hai đứa nhóc này đây? Đến lúc đó, nếu ông ta không còn đủ sức lực để bảo vệ hai người bọn họ nữa, lỡ như hai đứa nhỏ bị đám người kia âm thầm giết hại thì phải làm sao đây?
Càng không nói đến chuyện, một khi trận chiến đã nổ ra rồi thì tương đương với việc Chúng Sinh các sẽ phải thay máu, nếu thật như vậy thì hành trình đến bí cảnh Chúng Sinh trong vài ngày tới ắt phải hủy bỏ, tổn thất này quá lớn, cho dù là thằng nhóc họ Tô hay là con bé họ Mạc này thì lần đến bí cảnh này có ý nghĩa cực kỳ quan trọng đối với chúng nó, không thể làm ảnh hưởng tới hai đứa được.
Cho nên, sau khi tính đi tính lại thì lần này, Diễm Huyền Kình không có ra xử lý bà lão Hồng, chỉ có thể chờ đợi cơ hội lần sau thôi.
Không thể không nói rằng mặc dù bên ngoài Diễm Huyền Kình trông có vẻ kiêu căng, ngạo mạn nhưng ông ta cũng không phải là một tên ngốc, không có não, suy nghĩ của ông ta vẫn rất sâu sắc, chẳng qua là lúc bình thường, trong hầu hết các tình huống, ông ta không cần phải suy nghĩ đến những chuyện như vậy, chỉ bằng thực lực tối cao của mình mặc sức tung hoành, nên trông ông ta mới có vẻ nóng nảy, không biết kiêng dè, không có đầu óc như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.