Đỉnh Cấp Tông Sư

Chương 2796:




Nói đến căn nguyên của vấn đề, thì vẫn là vấn đề về trình độ nắm giữ và khai phá Pháp Nguyên Trường Hà.
Công sức không phụ lòng người.
Hao phí rất nhiều thời gian, rốt cuộc thì Tô Minh cũng khám phá ra “Pháp Nguyên Giảo Sát”, “Pháp Nguyên Tha Ma” và “Pháp Nguyên Đống Sát”, trong đó có gần mười loại pháp nguyên có tính công kích của Pháp Nguyên Trường Hà.
Hiệu quả tương đối tốt.
Dù sao thì một khi thi triển Pháp Nguyên Trường Hà, chỉ cần có thể bao phủ được kẻ địch, làm cho kẻ địch bị vây giữ bên trong Pháp Nguyên Trường Hà, thì Pháp Nguyên Trường Hà sẽ trói buộc, thậm chí là đóng băng đối phương, làm cho đối phương hoá thành một bia ngắm sống, không thể ngăn cản hay trốn tránh, chỉ có thể bị động thừa nhận công kích bên trong Pháp Nguyên Trường Hà.
Cũng bởi vậy, cho dù tính công kích của Pháp Nguyên Giảo Sát cũng không tính là đặc biệt cường đại, nhưng hiệu quả công kích lại tương đối cao.
Lại nói tiếp, rất nhiều thời điểm Tô Minh cảm nhận được, Pháp Nguyên Trường Hà có chút giống pháp bảo chuông Hỗn Độn của Đông Hoàng trong tiểu thuyết Hồng Hoang mà anh từng xem qua ở trái đất.
Cũng là trói buộc thân thể trước, sau đó là công kích.
Hiệu quả như nhau.
Đương nhiên, cũng không phải là nó không có khuyết điểm, khuyết điểm của nó chính là công kích bên trong Pháp Nguyên Trường Hà không thể nào tập trung tuyệt đối được, có điều, so với phân tán vẫn tốt hơn, điểm đó cũng rất giống với chuông Hỗn Độn, chuông Hỗn Độn vang lên, quả thật là công kích vô cùng doạ người, nhưng đó là công kích chung chung không phân biệt ai với ai, phạm vi công kích cũng khá lớn, không đủ tính tập trung.
Đương nhiên, không tập trung thì cũng có một tác dụng tốt, đó là thích hợp với quần chiến.
Như vừa rồi, thời điểm Tô Minh đối mặt với ba trăm Khôi Tiên, có lẽ công kích từ Thái U Hoả, Lục đoạn Kiếm Nguyên đỉnh phong, Thiên Vẫn Kiếm, kiếm pháp Luân Hồi có lẽ càng mạnh hơn, nhưng cũng chỉ có thể đánh chết một Tiên Khôi, nhiếu nhất cũng chỉ là ba, năm Tiên Khôi, mà Pháp Nguyên Trường Hà phối hợp cùng với công kích bên trong nó lại có thể giết chết ba trăm Khôi Tiên trong chớp mắt.
Nói tóm lại, công kích của Pháp Nguyên Trường Hà, đối với Tô Minh mà nói, là một phương thức chiến đấu bổ sung, không thể thiếu.
Tô Minh suy nghĩ về Pháp Nguyên Trường Hà.
Mạc Thanh Nhạn ở bên cạnh cũng im lặng hồi lâu.
Không biết qua bao lâu, Mạc Thanh Nhạn không nhịn được cười khổ: “Tô Minh, anh vẫn còn là người sao?”
Mạc Thanh Nhạn cảm thấy mê man.
Lúc trước, khi đối mặt với Tô Minh, cô ấy đã có chút tự ti, cảm thấy rằng từng ấy năm được người ta xưng tụng là thiên tài thật xấu hổ, so với Tô Minh, mình còn được xem là thiên tài sao?
Mà hiện tại, không hiểu sao cô ấy cảm thấy, so với Tô Minh, mình còn không được tính là người tu hành võ đạo.
“Đương nhiên vẫn là người, nhưng mà bây giờ, thật ra là có một quái vật lớn không phải con người đang nhìn chằm chằm chúng ta đấy”, Tô Minh trêu ghẹo nói, khi nói chuyện, anh ngẩng đầu nhìn về phía xa xăm: “Nếu như tiền bối đã đến đây, vì sao còn không xuất hiện?”
“Tiểu bối, cậu rất thông minh”, Tô Minh vừa dứt lời, đột nhiên bầu trời giống như giáng sấm sét, màng nhĩ Tô Minh và Mạc Thanh Nhạn như muốn vỡ nát, máu tươi trong cơ thể sôi trào, trở nên hỗn loạn.
Cùng với âm thanh khủng bố vang lên.
Một bóng người xuất hiện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.