Đỉnh Cấp Tông Sư

Chương 2813: Dược hoàn hỏa vận cũng cùng đạo lý đó.   




Bởi vì lồng không gian giờ chỉ còn kích cỡ như nắm tay của trẻ con, toàn bộ hỏa vận hình rồng đã hóa thành một viên thuốc hỏa vận màu vàng vô cùng rắn chắc, trông như viên thuốc ngọc rồng màu vàng, nó có tên là dược hoàn hỏa vận.
“Dược hoàn hỏa vận thật đáng sợ, trong đó chứa đựng lực hỏa vận, chỉ e là không thể dùng từ nào để miêu tả? Chỉ có điều, nó khủng khiếp quá cũng không tốt, bởi sẽ không có cách nào để dùng”, có người lẩm bẩm, có chút khó hiểu.
Giống như quặng sắt, cứ luyện, luyện và luyện, cuối cùng nó chỉ còn lại như quả cầu sắt. Vậy thì quả cầu sắt đó nặng bao nhiêu? Tinh chế biết bao? Quả cầu sắt như thế chẳng phải sẽ là vô địch về trọng lực và mật độ? Như vậy cũng không dễ sử dụng.
Dược hoàn hỏa vận cũng cùng đạo lý đó.
“Kể cả mang theo dược hoàn hỏa vận bất cứ lúc nào thì năng lượng hỏa vận thuần túy đủ để tu giả võ đạo ở cảnh giới Hồng Mông tầng bốn luyện được trăm triệu năm chăng? Hơn nữa, mình còn phải chuẩn bị băng hàn hàng chục triệu năm để đối kháng lại, nếu không thì có khả năng bị năng lượng hỏa vận thiêu đốt”, có người tài giỏi trong tu giả võ đạo thuộc tính hỏa của Chúng Sinh các lẩm bẩm. Hắn ta cũng đang nghĩ xem, nếu mình là Tô Minh thì nên dùng dược hoàn hỏa vận này như thế nào?
“Đúng là tinh chế quá cũng khó sử dụng. Kể cả là mình muốn dùng thì cũng phải tìm một thầy chuyên về luyện đan dược và dùng dược hoàn hỏa vận này trong trăm lần thậm chí là mấy trăm lần chăng? Lẽ nào nhóc Tô quen biết thần luyện đan dược nào sao? Chắc là không? Đợi lần này nhóc Tô có thể sống sót ra khỏi bí cảnh Chúng Sinh và vùng đất Khôi Tiên, đến lúc đó mình có thể giới thiệu cho nhóc Tô một thầy luyện đan dược”, Diễm Huyền Kình thầm nghĩ.
Nhưng… Trong lúc gần như tất cả mọi người đều nghĩ cách làm thế nào giúp Tô Minh dùng được dược hoàn hỏa vận tinh chế và năng lượng lớn này thì đột nhiên…
Tô Minh giơ tay lên rồi bóp chặt dược hoàn hỏa vận màu vàng đó.
Sau đó…
Anh khẽ ngẩng đầu lên, há miệng ra nuốt trọn.
Đúng vậy, Tô Minh đã nuốt trọn dược hoàn hỏa vận đó.
Cảnh tượng rõ nét này phản chiếu lại mắt của tất cả mọi người. Mọi người chấn động và kinh hãi như ngày tận thế ập tới.
Hàng triệu người của Chúng Sinh các trên chiến trường cổ gần như không thể bình tĩnh được, ai nấy đều bị dọa chết ngất. Nhất thời, không khí vô cùng huyên náo và hỗn loạn.
Kể cả là những thái thượng trưởng lão như lão Hồng hay Diễm Huyền Kình đều chấn động đến nỗi toàn thân run rẩy.
Thậm chí Huyền Võ Tiên Quy cũng há hốc mồm như hang động đen ngòm, kinh hãi đến ngạt thở.
Còn Tô Minh như nuốt phải một viên kẹo, đã thế còn nhai chóp chép, sau đó vẫn không dừng lại. Đúng vậy! Anh cõng Mạc Thanh Nhạn trên lưng rồi tiếp tục đi về trước.
Thoạt nhìn Tô Minh không hề có áp lực gì.
Đúng là như vậy…
Sau khi dược hoàn hỏa vận bị nuốt trọn và đi vào cơ thể Tô Minh, chưa đợi nó phát huy uy lực thì đã bị kho tàng huyết mạch trấn áp.
Sau khi bị trấn áp thì bắt đầu bị mài mòn.
Mỗi lần mài ra được chút ít tinh hoa hỏa vận thì sẽ bị Thái U Hỏa hấp thụ hoàn toàn.
Vì vậy, thoạt nhìn Tô Minh đang cõng Mạc Thanh Nhạn lặng lẽ đi về trước nhưng thật ra Thái U Hỏa trong cơ thể anh đang không ngừng biến đổi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.